Tính Bổ Túc Truyền Giáo giữa Ơn Gọi Hôn Nhân và Linh Mục
Với bốn mươi năm dấn thân cho công cuộc loan báo Tin Mừng cho các cặp vợ chồng, Alex và Maud Lauriot Prévost tin tưởng nhiều vào sự phong nhiêu truyền giáo từ sự liên kết giữa đời sống linh mục và hôn nhân. Noi gương Thánh Phaolô và đôi vợ chồng Priscilla và Aquila, Giáo hội sẽ nhận được nhiều lợi ích to lớn khi (tái) khám phá sự bổ túc giữa hai ơn gọi này.
Trong một thời gian dài, đôi vợ chồng thừa sai Priscilla và Aquila kín đáo trong ký ức của Giáo hội một cách đáng ngạc nhiên. Tuy nhiên, Thánh Phaolô lại liệt kê họ vào hàng ngũ những cộng sự thân tín nhất của mình và thậm chí còn bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc đối với họ: “Hai anh chị đã liều mất đầu để cứu mạng tôi” (Rm 16,4). Thật đáng chú ý, như Đức Giáo hoàng Phanxicô đã nhận định vào năm 2019, khi một cặp đôi mà “tất cả các Giáo hội của dân ngoại đều mang ơn” lại hầu như vắng bóng trong những suy tư của Giáo hội kể từ thời các Tông đồ sơ khai.
Sự cộng tác truyền giáo
Trong giai đoạn 2019–2021, Đức Giáo hoàng Phanxicô đã nhiều lần đề cập đến hai thánh Priscilla và Aquila : những giáo huấn của ngài là một lời kêu gọi đích thực gửi đến toàn thể Giáo hội, nêu bật rằng họ không chỉ là một chứng tá tuyệt đẹp về đời sống hôn nhân trong quá khứ, nhưng còn mang lại một mẫu gương rất thời sự và hiệu quả ; ngài thậm chí còn khẳng định rằng “Giáo hội cần họ ở khắp mọi nơi trên thế giới.” Một trong những lý do chính dẫn đến nhận thức mạnh mẽ và mới mẻ này chắc chắn bắt nguồn từ nhu cầu hiện nay – vốn được khơi dậy mạnh mẽ từ Công đồng Vatican II và sau đó được phát triển qua nhiều năng động mục vụ – về sự bổ túc lẫn nhau giữa đời sống hôn nhân và chức linh mục: việc loan báo Tin Mừng sẽ phát triển khi các ơn gọi không sống bên cạnh nhau, nhưng còn cùng nhau, theo cách thức bổ túc và hòa hợp. Thánh Phaolô vẫn trọn vẹn là một tông đồ, còn hai thánh Priscilla và Aquila vẫn trọn vẹn là một đôi vợ chồng; không ai thay thế vị trí của người kia, và ơn gọi phục vụ Đức Kitô của mỗi bên lại củng cố lẫn nhau trong cùng một công trình thừa sai.
Thánh Phaolô gọi họ là “những người cộng tác với tôi để phục vụ Đức Kitô Giêsu” (Rm 16,3). Đức Giáo hoàng Phanxicô mời gọi suy tư về thuật ngữ này. Nó không chỉ đơn thuần nói lên sự cộng tác trong công việc, mà còn diễn tả một sự hiệp lực thiêng liêng đích thực: sự gần gũi, lòng tin tưởng, chia sẻ trách nhiệm, sự bổ túc cho nhau về các đặc sủng và sự hiệp nhất trong cùng một sứ mạng. Sự hiệp thông này không xóa nhòa những khác biệt ; nó hướng chúng đến việc phục vụ Tin Mừng.
Dấn thân vào thực tế
Sự hiệp lực này không phải là kết quả của một chiến thuật mục vụ hay tổ chức nào. Đức Giáo hoàng nhắc nhở rằng, trước hết, nó là “một ân huệ của Chúa Thánh Thần”. Theo ngài, không phải thánh Phaolô “tạo ra” Priscilla và Aquila, nhưng chính Chúa Thánh Thần đã làm cho họ gặp gỡ nhau, cùng nhau làm việc để xây dựng các Giáo hội và nâng đỡ lẫn nhau trong sứ mạng của mỗi người. Quả thực, họ đã sát cánh cùng thánh Phaolô đến mức dám liều mạng vì ngài; về phần mình, thánh Tông đồ cũng công khai bày tỏ lòng quý trọng và biết ơn đối với họ, đồng thời đề cao họ lên hàng ngũ những cộng tác viên đích thực trong sứ vụ tông đồ của ngài. Tất cả những điều này phác họa nên một hình ảnh tuyệt đẹp về sự hiệp thông trong Giáo hội: sự hiệp nhất, tình yêu thương và sự nâng đỡ lẫn nhau trong sự đa dạng.
Uy tín của ba vị tông đồ này còn bắt nguồn từ việc họ dấn thân vào cuộc sống thực tế: cả ba đều làm nghề thợ dệt lều và tự trang trải cuộc sống bằng nghề này; họ không phải là những nhà thừa sai chuyên nghiệp hưởng lương, bởi lẽ thánh Phaolô, cũng như các bạn đồng hành của ngài, đã không gây gánh nặng cho bất cứ ai khi rao giảng Tin Mừng (x. 2 Cr 11,7–9). Ngày nay, cũng như các thánh Louis và Zélie Martin, các cặp vợ chồng Kitô hữu hiện diện giữa lòng gia đình, môi trường kinh doanh, khu dân cư, trường học và đời sống xã hội : những trải nghiệm thực tế này tạo nên một tài sản vô giá để loan báo Tin Mừng cho con người thời đại chúng ta, những con người bằng xương bằng thịt.
Tái khám phá sự liên kết giữa hai ơn gọi của Thiên Chúa
Đức Giáo hoàng Phanxicô đi xa hơn trong suy tư của mình: ngài mời gọi các giám mục và linh mục hãy nhận biết, phân định và đồng hành với những cặp đôi được Chúa Thánh Thần kêu gọi. Theo ngài, họ không chỉ đơn thuần là những người hỗ trợ trong sứ mạng, mà còn là “sức mạnh và linh hồn cho công cuộc loan báo Tin Mừng” cũng như cho sự phát triển của các Giáo hội địa phương.
Trong bối cảnh sứ mạng đang ngày càng đòi hỏi và được Giáo hội đảm nhận, Giáo hội sẽ hưởng lợi lớn khi (tái) khám phá sự liên kết cũng như sự hiệp lực thiêng liêng và tông đồ giữa hai ơn gọi của Thiên Chúa, chức linh mục và đời sống hôn nhân, mà không có giai trật: ơn gọi thứ nhất hướng về sự hiến dâng trọn vẹn của Con Thiên Chúa và là Mục Tử Nhân Lành, trong khi ơn gọi thứ hai phản chiếu hình ảnh Thiên Chúa và sự kết hợp hôn ước giữa Đức Kitô và nhân loại; khi nhận biết, nâng đỡ và cộng tác với nhau, mỗi ơn gọi vẫn giữ trọn vẹn bản sắc của mình, đồng thời giúp ơn gọi kia sinh nhiều hoa trái hơn.
Những cộng tác viên của Chúa Thánh Thần
Sau cùng, chứng tá sâu xa của các thánh Phaolô, Priscilla và Aquila trong thời kỳ đầu của các Tông đồ mời gọi chúng ta thực hiện một cuộc hoán cải thiêng liêng và mục vụ đích thực: tương lai của công cuộc loan báo Tin Mừng, cũng như sức khỏe và sự cân bằng của Giáo hội không trước tiên dựa vào các sáng kiến mục vụ hiệu quả hay các cơ cấu tổ chức, nhưng dựa vào sự hiệp thông và cộng tác chặt chẽ hơn giữa các ơn gọi. Đây có lẽ là một trong những trực giác mang tính ngôn sứ nhất và ít được biết đến nhất của Đức Giáo hoàng Phanxicô: một Giáo hội nơi các linh mục và các cặp vợ chồng thừa sai, mỗi bên đều trung thành với ơn gọi riêng của mình, cùng nhau trở thành những cộng tác viên của Chúa Thánh Thần để loan báo Đức Kitô cho thế giới.
Tý Linh
(theo Alex et Maud Lauriot Prévost, Aleteia)
