Lưu trữ

Sống ở đâu thì nở hoa ở đó

Lễ Thánh Gioan Maria Vianney 04-08-2026 Sống ở đâu thì nở hoa ở đó (Bài giảng Thánh lễ tạ ơn: một linh mục về làm việc chuyên môn tại nhà hưu)

Lễ Thánh Gioan Maria Vianney

04-08-2026

Sống ở đâu thì nở hoa ở đó

(Bài giảng Thánh lễ tạ ơn: một linh mục về làm việc chuyên môn tại nhà hưu)

Lm. Nguyễn Văn Hinh (D.Min.)

Dẫn nhập

Có một câu chuyện kể rằng

Một người làm vườn được hỏi: “Ông thích trồng hoa ở đâu nhất?” Ông mỉm cười trả lời: “Tôi không chọn nơi tốt nhất để trồng hoa. Tôi chỉ cố làm cho nơi mình được đặt đến trở thành một khu vườn.” Quả thật, bông hoa không than phiền vì đất sỏi đá hay màu mỡ. Nó chỉ lặng lẽ cắm rễ, hút lấy từng giọt nước, đón từng tia nắng và nở hoa đúng mùa của mình. Đó cũng là hình ảnh đẹp của đời linh mục. Được sai đến đâu thì phục vụ ở đó. Được gọi về đâu thì tiếp tục sinh hoa kết quả ở đó.

Hôm nay, trong bầu khí gia đình giáo xứ, chúng ta tạ ơn Chúa cùng với cha (….) sau nhiều năm phục vụ tại nhiều giáo xứ, đặc biệt tại Thánh Gia Kinh Thầy Ký. Nay ở tuổi 75, cha bước sang một giai đoạn mới của ơn gọi linh mục.

Nhận thức

Có ba điều Phụng vụ và mục vụ Tin Mừng hôm nay gợi lên.

  1. Thánh Gioan Maria Vianney: Người mục tử nên thánh vì yêu đoàn chiên

Ngày 4 tháng 8, Giáo Hội kính nhớ Thánh Gioan Maria Vianney, cha sở họ Ars, bổn mạng các linh mục. Ngài không nổi tiếng vì bằng cấp cao. Không xây dựng những công trình lớn. Không viết nhiều sách. Nhưng ngài đã làm một việc rất lớn: dẫn các linh hồn trở về với Chúa. Suốt hơn bốn mươi năm, ngài ngồi tòa giải tội hàng chục giờ mỗi ngày. Ngài cầu nguyện. Hy sinh. Ăn chay. Khóc cho tội nhân. Yêu từng con người Chúa gửi đến. Chính vì thế mà cả một vùng nước Pháp được đổi mới. Điều làm nên sự vĩ đại của Thánh Vianney không phải là chức vụ, mà là sự thánh thiện. Ngài nhắc chúng ta rằng: Một linh mục trước hết phải là người thuộc trọn về Chúa.

Đó cũng là lời mời gọi cho mọi linh mục hôm nay.

  1. Mười năm mục vụ tại Giáo xứ Thánh Gia Kinh Thầy Kỳ

Người ta thường tính đời người bằng số năm. Nhưng Thiên Chúa lại nhìn bằng mức độ trưởng thành của tâm hồn. Cha đã phục vụ tại giáo xứ Thánh Gia Kinh Thầy Kỳ suốt mười năm. Mười năm ấy chắc chắn có biết bao niềm vui, nỗi buồn. Biết bao đêm thao thức. Biết bao Thánh lễ. Biết bao lần ban bí tích giải tội. Biết bao gia đình được đồng hành. Biết bao người già được xức dầu. Biết bao trẻ em được rửa tội. Biết bao đôi bạn được cử hành Bí tích Hôn phối. Nhưng hôm nay, khi nhìn lại, có lẽ điều quan trọng nhất không phải là: Đã xây được bao nhiêu công trình. Đã tổ chức bao nhiêu lễ hội. Đã làm được bao nhiêu việc. Mà là một câu hỏi sâu hơn: Sau mười năm ấy, đức tin của mình có mạnh hơn không? Có tín thác Chúa hơn không? Có bình an hơn không? Đức cậy có lớn hơn không? Có hy vọng hơn giữa những thử thách? Có phó thác hơn trước tuổi già? Đức mến có sâu hơn không? Có yêu Chúa hơn? Có yêu Giáo Hội hơn? Có yêu con người hơn? Nếu ba nhân đức đối thần ấy lớn lên thì mười năm ấy thật sự là mười năm đầy hồng ân.

Tuổi tác chỉ làm mái tóc bạc đi. Nhưng ân sủng làm trái tim trẻ lại. Nghỉ hưu không phải là kết thúc sứ vụ. Đó chỉ là thay đổi cách phục vụ.

  1. Về nhà hưu để làm “chuyên môn”

Trong xã hội, sau khi nghỉ hưu, nhiều người nghỉ làm. Nhưng trong Hội Thánh, linh mục không bao giờ nghỉ làm môn đệ Chúa Kitô. Chỉ thay đổi công việc. Từ mục vụ quản trị sang mục vụ đồng hành. Từ điều hành giáo xứ sang chăm sóc và chữ lành con người và môi trường.

Có lẽ đây chính là thời gian đẹp nhất để làm “chuyên môn”. Có người chuyên dạy giáo lý. Có người chuyên linh hướng. Có người chuyên đồng hành với các gia đình trẻ. Có người chuyên giải tội. Có người chuyên viết sách. Có người chuyên sáng tác thánh nhạc. Có người chuyên cầu nguyện và hy sinh cho Giáo Hội. Có người chuyên lắng nghe những người đau khổ. Có người chuyên nâng đỡ các linh mục trẻ. Có người chuyên thăm viếng bệnh nhân. Những việc ấy không cần chức vụ. Không cần văn phòng. Không cần quyền hành. Chỉ cần một trái tim mục tử. Người xưa có câu châm ngôn rất hay: “Sống ở đâu thì nở hoa ở đó.” Một linh mục cũng vậy. Ở giáo xứ thì nở hoa mục vụ. Về nhà hưu thì nở hoa nhân đức nơi mình nghỉ. Không phải chỉ sinh hoa trái vật chất, nhưng còn sinh hoa trái tinh thần và tâm linh. Nở hoa qua sự bình an. Nở hoa bằng lời cầu nguyện. Nở hoa với kinh nghiệm. Nở hoa tỏa ra sự khôn ngoan. Nở hoa với tấm lòng bao dung. Nở hoa bằng sự hiện diện âm thầm. Một cây cổ thụ không còn lớn cao nữa. Nhưng bóng mát của nó lại rộng hơn: “Cây cao bóng cả”. Một ngọn nến sắp tàn tuy không cháy dữ dội. Nhưng ánh sáng của nó vẫn đủ soi đường. Một linh mục lớn tuổi không còn đi nhiều. Nhưng chứng tá của ngài có thể nâng đỡ biết bao người: với kinh nghiệm tích lũy, cùng lời cầu nguyện kèm theo sự hy sinh âm thầm.

Đó chính là mùa gặt đẹp, một bóng mát, ba hàng dậu… an toàn nhất của cả một đời linh mục dâng hiến cho Địa phận, cho Hội thánh, cho Dân tộc Việt Nam và thế giới hôm nay./.

Kết

Xin Chúa Giêsu Thánh Thể, qua lời chuyển cầu của Thánh Gioan Maria Vianney, bổn mạng các cha xứ, ban cho cha (…) luôn giữ được ngọn lửa yêu mến Chúa, để cha trở thành mùa xuân của tâm hồn; để mỗi ngày đều lớn lên trong đức tin, đức cậy và đức mến; để dù sống ở giáo xứ hay trong mái nhà hưu dưỡng, ở đâu cha cũng tiếp tục nở hoa.

Xin những bông hoa trong vườn hoa ấy, không chỉ là hoa của thành công bên ngoài, nhưng là hoa của các nhân đức, hoa của bình an, hoa của sự khôn ngoan, hoa của tình yêu mục tử; từ đó kết thành những trái bền vững cho Giáo Hội và cho mọi người cha gặp gỡ.

Đó cũng là lời cầu chúc của cộng đoàn hôm nay dành cho cha: Một đời linh mục kết thúc tốt đẹp, và tiếp tục sinh nhiều hoa trái trong giai đoạn mới của hành trình theo Chúa, phục vụ Hội Thánh, Dân tộc Việt Nam và nhân loại, ngàn năm thứ Ba, nền văn minh Biển cả: Với đặc trưng: “Bao dung, hội nhập”; góp phần cùng nhau tiến tới nền hòa bình và thịnh vượng trong cuộc sống hôm nay và vĩnh hằng mai sau. Amen./.

Giáo xứ Thánh Gia, Kinh Thầy Ký, ngày 4.07.2026

Lm. Nguyễn Văn Hinh (D.Min.)

 

 

Related Articles

Back to top button