DAO TAOLưu trữ

MỤC VỤ TÁI TẠO CỰC KỲ KHÓ THAY ĐỔI NGƯỜI KITÔ HỮU TRƯỞNG THÀNH NGUỒN TÁI TẠO

CỰC KỲ KHÓ THAY ĐỔI

MỤC VỤ TÁI TẠO

CỰC KỲ K

THAY ĐỔI NGƯỜI KITÔ HỮU TRƯỞNG THÀNH

NGUỒN TÁI TẠO

Lm. Nguyễn Văn Hinh (D.Min)

(Ngày mới – ngày ngày mới – lại một ngày mới)

Dẫn nhập

Đổi mới bản thân là điều khó nhất

Người ta có thể đổi nhà, đổi nghề, đổi điện thoại, đổi giáo xứ, nhưng đổi chính mình thì gần như bất khả. Tục ngữ: “Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời”-“Rời núi còn dễ hơn đổi bản tính”- Bản tính tự nhiên thường bền vững hơn cảnh vật. Vì: Chúng ta không sống bằng lý trí, mà bằng thói quen. Thói quen tạo nên nếp sống, nếp sống tạo nên con người cũ. Tục ngữ: “Cái nết, đánh chết không chừa; “ngựa quen đường cũ”. Thường thì chỉ thay đổi tạm thời, như: “Chứng nào tật nấy”. Cổ nhân gọi tiến trình đổi mới là: “Nhật tân – nhật nhật tân – hựu nhật tân” (Mỗi ngày phải mới, mỗi ngày phải mới hơn, và không ngừng được mới mãi). Chúa Giêsu gọi bằng một từ mạnh hơn: “Phải tái sinh”[1]. Như Nicôđêmô, người đạo đức, trí thức, có địa vị, đến với Chúa ban đêm. Và ông rất đỗi ngạc nhiên mà thưa Chúa rằng: “Một người đã già, làm sao có thể tái sinh? Không lẽ người ấy lại vào lòng mẹ mà sinh ra lần nữa sao?” Không thể nào được, về một đời sống mới như thế”. Đó là điều cực kỳ khó. Sau đây chúng ta cùg nhau chia sẻ: Mục vụ tái tạo-Cực kỳ khó-thay đổi người Kitô hữu trưởng thành – Nguồn tái tạo.

Nhận thức

Tại sao đổi mới Kitô hữu trưởng thành khó như vậy? Vì chúng ta không sống: từ nguồn, mà từ nếp. Người mới theo đạo thì thay đổi dễ. Người đạo lâu năm thì khó, vì: Đạo đã thành nếp – mà còn ít lửa. Nicôđêmô giữ đủ luật, nhưng chưa chạm đến sự sống. Vì con người cũ không chết, nó chỉ “đạo đức hóa”. Phaolô từng là người công chính, nhưng phải bị quật ngã mới gặp Chúa. Augustinô rất khao khát chân lý, nhưng vẫn bị trói bởi dục vọng và kiêu ngạo. Gia-kêu không xấu, nhưng bị giam trong tham lam và mặc cảm.

Tón lại: Không ai đổi mới bằng cố gắng đạo đức. Mà đổi mới bằng một cuộc chạm vào lửa “Giêsu -Thánh Thần”.

Nền tảng

Kinh Thánh

  1. Con người cũ

Thánh Phaolô mô tả: “Anh em phải cởi bỏ con người cũ với nếp sống xưa kia… và phải mặc lấy con người mới, đã được tạo dựng theo hình ảnh Thiên Chúa”[2]. “Con người cũ” không chỉ là con người cá nhân mà là cả một hệ thống, đã ăn sâu, từ suy nghĩ đến hành động. Ngài chia sẻ: “Sự thiện tôi muốn thì tôi không làm, nhưng sự ác tôi không muốn thì tôi lại cứ làm”[3]. Kinh Thánh cho thấy: khó thay đổi không phải vì không biết điều đúng, mà vì ý chí bị trói buộc bởi tập quán nội tâm.

  1. Lòng chai đá

Ngôn sứ Êdêkien nói đến “trái tim bằng đá”: “Ta sẽ ban cho các ngươi một quả tim mới… Ta sẽ lấy khỏi mình các ngươi quả tim bằng đá”[4]. Chính Đức Giêsu cũng gặp sự kháng cự nơi những người đạo đức: “Dân này tôn kính Ta bằng môi bằng miệng, còn lòng chúng thì xa Ta”[5]. Điều này giải thích vì sao nhiều Kitô hữu trưởng thành, “giữ đạo” nhưng không muốn đổi mới đời sống đạo.

  1. Thói kiêu mạn tôn giáo

Dụ ngôn người Pharisêu và người thu thuế: “Lạy Thiên Chúa, con cảm tạ Ngài vì con không như những người khác…”[6]. Người Pharisêu không thay đổi vì tự mãn, kiêu mạn: nghĩ mình đã ổn và sẵn sàng so sánh mình người khác. Đây là cản trở lớn nhất trong mục vụ người trưởng thành: Cảm thức đạo đức giả tạo, kiêu ngạo, làm tê liệt, nhu cầu hoán cải, tái tạo.

Thánh Truyền

  1. Giáo Hội ì ạch thiêng liêng

Thánh Augustinô thú nhận: “Lạy Chúa, xin cho con nên trong sạch… nhưng đừng vội”[7]. Ngài cho thấy ý chí con người bị chia đôi: vừa muốn Chúa, vừa bám víu an toàn cũ. Thánh Gioan Thánh Giá gọi đây là: “sự dính bén thiêng liêng”[8]. Không chỉ tội lỗi, ngay cả những điều đạo đức quen thuộc cũng có thể trở thành cản trở đổi mới.

  1. Hoán cải là tiến trình đau đớn

Thánh Truyền luôn coi hoán cải như một cuộc “chết đi”: “Con người cũ phải chết đi để con người mới được sinh ra”[9]. Thánh Basiliô nói: “Không ai thay đổi đời sống mà không trải qua xáo trộn nội tâm.” Vì vậy, việc mục vụ tái tạo trong linh đạo Kitô giáo, gặp kháng cự, là điều bình thường.

Huấn quyền

  1. Thói quen cứng nhắc

Thánh Giáo hoàng Gioan Phaolô II nhận định: “Đức tin có nguy cơ trở thành thói quen xã hội hơn là xác tín cá nhân.”[10] Đức Bênêđictô XVI nói về: “Một thứ Kitô giáo mệt mỏi, do tập quán hơn là do xác tín.”[11] Huấn quyền nhìn nhận: người Kitô hữu trưởng thành thường sống đức tin như truyền thống văn hóa, không còn là chọn lựa hiện sinh.

  1. Sự kháng cự với thay đổi

Đức Phanxicô nói rất thẳng: “Chúng ta luôn bị cám dỗ tìm chỗ trú ẩn trong những điều quen thuộc.”[12] Và ngài cảnh báo: “Não trạng chúng ta vẫn làm thế từ trước đến nay, giết chết động lực truyền giáo.”[13] Người tín hữu trưởng thành thường đồng hóa đức tin với cấu trúc quen thuộc, nên mọi thay đổi bị cảm nhận như đe dọa.

  1. Hoán cải đòi hỏi thay đổi não trạng

Công đồng Vatican II khẳng định: “Giáo Hội luôn cần được thanh luyện và không ngừng tiến bước trên con đường hoán cải và canh tân.”[14] Nếu Giáo Hội còn cần hoán cải, thì từng Kitô hữu trưởng thành lại càng khó bước vào tiến trình đó, vì họ nghĩ: “Tôi đã sống đạo cả đời rồi.”

Văn hóa                                                                         

  1. Tâm lý người trưởng thành: ổn định hơn là thay đổi

Người trưởng thành tìm an toàn căn tính, trong khi thay đổi đức tin đòi: nhìn nhận mình chưa đủ, từ bỏ cách nghĩ quen, bước vào điều chưa chắc chắn. Điều này tạo ra xung đột hiện sinh sâu xa.

  1. Văn hóa Việt Nam: đạo gắn với truyền thống hơn là chọn lựa cá nhân

Trong bối cảnh Việt Nam: Đạo gắn với gia đình, làng xóm, nề nếp. “Giữ đạo” đồng nghĩa với “giữ truyền thống”. Thay đổi cách sống đạo dễ bị hiểu là “lệch khỏi nề nếp tổ tiên”. Vì thế, đổi mới đức tin bị nhìn như phá vỡ ổn định văn hóa, không chỉ là chuyện thiêng liêng.

  1. Văn hóa tiêu thụ làm suy yếu động lực hoán cải

Xã hội hiện đại đề cao: tiện nghi, tiện lợi, hiện đại, cảm xúc dễ chịu, tránh đau khổ. Trong khi Tin Mừng đòi: “Ai muốn theo Thầy, phải từ bỏ chính mình.”[15] Hoán cải đòi hy sinh; văn hóa hiện đại dạy hưởng thụ dẫn tới xung đột trực diện.

Tổng hợp

Thay đổi người Kitô hữu trưởng thành cực kỳ khó vì:

Chiều kíchLý do sâu xa
Thánh KinhCon người cũ bám rễ, lòng chai đá, ảo tưởng mình đã tốt
Thánh TruyềnÝ chí bị chia đôi, dính bén thiêng liêng, hoán cải luôn đau đớn
Huấn QuyềnĐức tin thành thói quen xã hội, kháng cự đổi mới mục vụ
Văn hóaSợ mất ổn định, đạo gắn truyền thống, xã hội tiêu thụ chống lại hy sinh

 

Vì thế, vấn đề không chỉ là dạy giáo lý thêm, mà là: chạm tới căn tính, hệ tư duy và cảm thức an toàn của con người. Đổi mới một Kitô hữu trưởng thành trước hết là công trình của ân sủng, còn mục vụ là nghệ thuật cộng tác với ơn Chúa trong một tiến trình rất dài và rất nhân bản. Phải làm gì khi đào luyện người lớn trong đức tin?

Đào luyện                                                                              

  1. Bắt đầu từ gặp gỡ

Người trưởng thành đã nghe giáo lý cả đời. Điều họ thiếu thường không phải là kiến thức, mà là kinh nghiệm gặp gỡ cá vị với Đức Kitô. Đức Bênêđictô XVI viết: “Làm Kitô hữu không phải là kết quả của một chọn lựa luân lý hay một ý tưởng cao đẹp, nhưng là cuộc gặp gỡ với một biến cố, một Ngôi Vị”[16].

Hệ quả

Đừng mở đầu bằng “phải làm gì”. Hãy mở bằng: Chúa Giêsu đang làm gì cho tôi hôm nay?

Thay vì dạy về hiệp lễ trước, hãy giúp họ: ở lại thinh lặng trước Thánh Thể, học cầu nguyện đơn sơ: “Lạy Chúa, con đây.” Vì Thánh Thể trước hết là cuộc gặp, không phải bổn phận.

  1. Hiệp hành

Người lớn không thay đổi nhờ nghe giảng hay hơn, mà nhờ được lắng nghe và được đi cùng. Đức Phanxicô nhấn mạnh: “Giáo Hội phải khai mở tiến trình, không chỉ chiếm giữ không gian.”[17]Tiến trình nghĩa là theo sư phạm: tiệm tiến, có thời gian, có kiên nhẫn.

Hệ quả

Nhóm nhỏ chia sẻ đức tin hiệu quả hơn lớp học đông người. Hỏi họ: “Chúa đang làm gì trong đời sống bác?” thay vì “Bác phải làm gì cho Chúa?” Tập cho giáo dân: chia sẻ sau giờ chầu: “Lời Chúa hôm nay chạm vào tôi thế nào”? Kết nối bàn tiệc Thánh Thể với bàn ăn gia đình, với công việc. Thánh Gioan Phaolô II nói: “Thánh Thể xây dựng Giáo Hội từ bên trong”[18].  Nghĩa là: biến đổi diễn ra từ tương quan, không từ mệnh lệnh.

III. Sư phạm hoán cải

Dụ ngôn người gieo giống cho thấy: hạt giống mọc âm thầm. “Đêm hay ngày, người ấy ngủ hay thức, hạt giống vẫn nảy mầm và mọc lên, bằng cách nào thì người ấy không biết”[19]. Người mục vụ thường nản vì: dạy nhiều mà giáo dân không đổi, tổ chức nhiều mà đời sống thiêng liêng vẫn nguội. Nhưng Thánh Kinh cho thấy: Ân sủng  Chúa hoạt động trong chiều sâu vô hình.

Hệ quả

Đừng đo thành công bằng số người tham dự. Hãy đo bằng: có ai cầu nguyện sâu hơn, yêu thương hơn, hiền lành hơn không. Trong đào luyện Thánh Thể, không chỉ hỏi: “Bao nhiêu người đi lễ?” Mà hỏi: Bao nhiêu người sống tinh thần Thánh Thể: “hiến mình – bẻ ra – trao ban”?

  1. Chạm tới Tâm hơn Trí

Người trưởng thành thay đổi khi: một biến cố đánh động họ, một chứng tá chạm họ, một kinh nghiệm thiêng liêng làm họ mềm lại.

Hệ quả

Ngôn sứ Êdêkien: “Ta sẽ lấy khỏi các ngươi quả tim bằng đá và ban cho các ngươi quả tim bằng thịt.”[20] Chứng từ sống động mạnh hơn bài giảng hay. Phụng vụ sốt sắng mạnh hơn chương trình dày đặc. Chầu Thánh Thể với thinh lặng sâu. Thánh lễ cử hành trang nghiêm, sốt sắng. Giúp giáo dân hiểu: Chúa đang hiến mình cho tôi lúc này. Đức Phanxicô nói: “Phúc Âm được truyền đạt bằng sự lôi cuốn.”[21] Không ai bị thuyết phục bởi áp lực, nhưng bởi vẻ đẹp của một đời sống biến đổi.

  1. Thánh thể và đời sống

Nhiều Kitô hữu trưởng thành không đổi vì họ nghĩ: Thánh lễ là nghi thức, còn đời sống là chuyện khác. Nhưng Công đồng Vatican II dạy: “Thánh Thể là nguồn mạch và chóp đỉnh của toàn thể đời sống Kitô hữu.”[22]

Hệ quả

Phải giúp họ thấy: Thánh Thể liên hệ tới cách họ nói chuyện trong gia đình. Thánh Thể liên hệ tới cách họ làm ăn, tha thứ, phục vụ. Cụ thể: Sau Thánh lễ, có thể gợi ý đơn sơ: Tuần này tôi sẽ “bẻ mình ra” cho ai? Tôi sẽ tha thứ cho ai như Chúa tha cho tôi? Lúc đó Thánh Thể không còn là nghi thức phải giữ, mà thành lối sống phải sống.

  1. Chứng tá

Người lớn không đổi vì nghe lý thuyết, nhưng có thể đổi khi gặp một mục tử: bình an, khiêm tốn, yêu mến Thánh Thể thật sự. Thánh Phaolô nói: “Anh em hãy bắt chước tôi như tôi bắt chước Đức Kitô.”[23]

Hệ quả

Muốn đào luyện linh đạo Thánh Thể cho giáo dân, chính nhà mục vụ phải là người sống Thánh Thể rõ nét nhất: hiền lành, tự hiến, không tìm mình, kiên nhẫn với người chậm đổi. Giáo dân có thể quên bài giảng, nhưng họ không quên chứng tá, cách sống.

VII. Tóm tắt

Đừng làmHãy làm
Ép thay đổi nhanhKiên nhẫn với tiến trình
Dạy luật trướcDẫn vào gặp gỡ Đức Kitô
Nói nhiềuLắng nghe nhiều
Tổ chức dàyTạo không gian cầu nguyện sâu
Tách Thánh lễ khỏi đời sốngNối Thánh Thể với gia đình & xã hội
Dựa vào phương phápDựa vào ân sủng

 

Thay đổi một Kitô hữu trưởng thành không phải là: sửa một hành vi, cập nhật một kiến thức

mà là: để Đức Kitô Thánh Thể từ từ chiếm lại trái tim họ. Và điều này đúng như lời Chúa:

“Không phải kẻ trồng hay người tưới làm nên điều gì, nhưng là Thiên Chúa làm cho lớn lên.”[24]
Nhiệm vụ của nhà mục vụ Thánh Thể không phải là tạo ra sự thay đổi, mà là đặt con người vào nơi họ có thể gặp Đấng biến đổi họ.

Áp dụng

Lộ trình 4 bước đào luyện Thánh Thể cho giáo dân trưởng thành, rất cụ thể, có thể áp dụng ngay tại giáo xứ.

Bước 1

Mục tiêu: Đưa giáo dân ra khỏi việc “đi lễ theo quán tính” để bước vào ý thức mình đang đứng trước Đấng đang sống. “Hãy dừng lại và biết rằng Ta là Thiên Chúa.”[25] Thực hành: Mỗi giáo xứ có giờ chầu ngắn, đơn sơ, đều đặn, thinh lặng (30 phút/tuần). Hướng dẫn cầu nguyện rất cụ thể cho người lớn: Con nhìn Chúa, Chúa nhìn con… Thưa với Chúa điều đang nặng lòng.

Điểm then chốt

Không dạy nhiều, chỉ giúp họ ở lại. Vì nhiều người lớn chưa từng được dạy cầu nguyện thinh lặng. Đây là bước phá vỡ lớp vỏ “giữ đạo vì bổn phận”.

Bước 2

Mục tiêu: Giúp họ nhận ra: Thánh lễ là cuộc gặp giữa tôi và Đức Kitô tự hiến: “Này là Mình Thầy, hiến tế vì anh em.”[26] Thực hành: Sau Thánh lễ Chúa nhật (hoặc trong nhóm nhỏ trong tuần): Gợi 2 câu hỏi rất đơn giản: Một câu Lời Chúa hôm nay chạm vào tôi? Chúa đang trao điều gì cho tôi qua Thánh lễ này? Không tranh luận thần học, chỉ chia sẻ kinh nghiệm.

Điểm then chốt

Khi người lớn bắt đầu nói: “Tôi cảm thấy Chúa nói với tôi…” Đức tin chuyển từ tập tục sang tương quan sống động. Đức Bênêđictô XVI nhắc: “Thánh Thể lôi kéo chúng ta vào hành vi tự hiến của Đức Kitô.”[27]
Bước 3

Mục tiêu: Thánh Thể không dừng ở bàn thờ, nhưng xây dựng hiệp thông giữa người với người. “Bởi vì chỉ có một tấm bánh, nên tuy nhiều người, chúng ta cũng chỉ là một thân thể.”[28] Thực hành: Mỗi nhóm tham dự, chọn một hành động hiệp thông cụ thể mỗi tháng: Thăm người đau yếu. Giúp một gia đình khó khăn. Làm hòa một mối bất hòa trong xứ. Không làm hoạt động xã hội chung chung, nhưng nói rõ: “Chúng ta làm việc này vì đã cùng ăn một Bánh.”

Điểm then chốt                                                              

Khi giáo dân hiểu: Rước lễ mà không sống hiệp thông là mâu thuẫn, thì Thánh Thể bắt đầu chạm tới đời sống thực. Thánh Gioan Kim Khẩu cảnh báo: “Bạn muốn tôn kính Mình Thánh Chúa? Đừng khinh thường Ngài nơi người nghèo.”[29]
Bước 4

Mục tiêu: Đỉnh cao của đào luyện Thánh Thể là khi giáo dân hiểu: Tôi không chỉ rước Mình Chúa, mà đời tôi cũng được mời gọi trở thành tấm bánh cho người khác. “Anh em hãy hiến dâng thân mình làm của lễ sống động.”[30] Thực hành: Giúp giáo dân mỗi tuần tự hỏi: Tuần này tôi sẽ hy sinh điều gì cho gia đình? Tôi sẽ tha thứ cho ai? Tôi sẽ phục vụ ai mà không đòi đáp trả? Có thể phát một tờ gợi ý nhỏ sau lễ Chúa nhật: “Sống Thánh Thể tuần này”.

Điểm then chốt

Lúc này Thánh Thể không còn là trung tâm của một giờ trong tuần, mà trở thành lẽ sống của cả tuần. Đức Phanxicô nói: “Thánh Thể, dù là sự viên mãn của đời sống bí tích, không phải là phần thưởng cho người hoàn hảo, nhưng là lương thực cho người yếu đuối.”[31] Và lương thực đó nuôi ta để trở nên của ăn cho người khác.

Tóm tắt

BướcChuyển biến nội tâmDấu hiệu thành công
1. Dừng lạiTừ quán tính → ý thức sự hiện diện ChúaBiết cầu nguyện thinh lặng
2. Gặp gỡTừ nghi thức → tương quan cá vịChia sẻ được Chúa chạm mình thế nào
3. Hiệp thôngTừ cá nhân → cộng đoànSống bác ái cụ thể vì Thánh Thể
4. Hiến mìnhTừ rước lễ → trở thành lễ vậtHy sinh, tha thứ, phục vụ trong đời thường

 

Kết luận

Hiểu được chiều sâu này giúp nhà mục vụ: Kiên nhẫn, vì đây là tiến trình hoán cải, không phải thay đổi kỹ năng. Đồng hành hơn là áp đặt. Đánh thức kinh nghiệm gặp Đức Kitô, chứ không chỉ sửa hành vi. Vì sau cùng: “Không ai có thể đến với Thầy nếu Chúa Cha không lôi kéo người ấy.”[32]

Đổi mới một Kitô hữu trưởng thành trước hết là công trình của ân sủng, còn mục vụ là nghệ thuật cộng tác với ơn Chúa trong một tiến trình mang tính sư phạm, tiệm tiến, rất dài và rất nhân bản./.

Đài VBS CA và HVCGVN tháng Hai 2026

Lm. Nguyễn Văn Hinh (D.Min)

 

 

[1]  Ga 3

[2] Ep 4,22–24

[3] Rm 7,19

[4] Ed 36,26

[5] Mc 7,6

[6] Lc 18,11

[7] Thánh Augustinô, Tự Thuật, VIII,7

[8] Thánh Gioan Thánh Giá (asimientos espirituales), Đêm Tối Tâm Hồn, quyển I.

[9] Rm 6,6 –

[10] Thánh Giáo hoàng Gioan Phaolô II, Christifideles Laici, số 34

[11] Đức Bênêđictô XVI, Bài giảng khai mạc Năm Đức Tin, 2012

[12] Đức Phanxicô, Evangelii Gaudium, 49

[13] Ibid., Evangelii Gaudium, 33

[14] Công đồng Vatican II, Lumen Gentium, 8

[15] Lc 9,23

[16] Đức Bênêđictô XVI, Deus Caritas Est, 1

[17] Đức Phanxicô, Evangelii Gaudium, 223

[18] Thánh Gioan Phaolô II, Ecclesia de Eucharistia, 26

[19] Mc 4,27

[20] Ed 36,26

[21]  Đức Phanxicô, Evangelii Gaudium, 14

[22] Công đồng Vatican II, Lumen Gentium, 11

[23] 1 Cr 11,1

[24] 1 Cr 3,7

[25] Tv 46,11

[26] Lc 22,19

[27] Đức Bênêđictô XVI, Sacramentum Caritatis, 70

[28] 1 Cr 10,17

[29] Thánh Gioan Kim Khẩu, Bài giảng Tin Mừng Matthêu, 50,3

[30] Rm 12,1

[31] Đức Phanxicô, Evangelii Gaudium, 47

[32] Ga 6,44

Related Articles

Back to top button