LEO XIVLưu trữ

GIÁO LÝ VIÊN LÀ CON NGƯỜI CỦA LỜI NÓI ĐƯỢC CÔNG BỐ BẰNG CHÍNH CUỘC SỐNG

GIÁO LÝ VIÊN

BÀI GIẢNG CỦA ĐỨC LÊÔ XIV TRONG THÁNH LỄ NĂM THÁNH CỦA GIÁO LÝ VIÊN : GIÁO LÝ VIÊN LÀ CON NGƯỜI CỦA LỜI NÓI ĐƯỢC CÔNG BỐ BẰNG CHÍNH CUỘC SỐNG

Nhân thánh lễ được cử hành vào Chúa Nhật, ngày 28/9, tại Quảng trường Thánh Phêrô, trong khuôn khổ của Năm Thánh dành cho các giáo lý viên, Đức Lêo XIV đã trao thừa tác vụ giáo lý viên cho 39 tín hữu từ khắp nơi trên thế giới. Trong bài giảng, ngài nhấn mạnh đến việc các giáo lý viên, môn đệ của Chúa Giêsu, trở thành những chứng nhân cho Người và những người loan báo Tin Mừng của Người như thế nào. Giáo lý viên là « con người của lời nói, một lời nói được công bố bằng chính cuộc sống của họ ». Ngài cũng tố giác sự kiện là « trước ngưỡng cửa của sự giàu sang ngày nay là nỗi khốn cùng của toàn thể các dân tộc bị tàn phá bởi chiến tranh và sự bóc lột … biết bao Ladarô đang chết trước lòng tham lam quên mất công lý, trước lợi nhuận chà đạp lên lòng bác ái, trước sự giàu có mù quáng trước nỗi đau của những người khốn khổ ». Đức Thánh Cha cũng nhắc nhở : « Khi chúng ta cũng bị cám dỗ bởi sự tham lam và thờ ơ, nhiều Ladarô ngày nay nhắc nhở chúng ta về những lời của Chúa Giêsu ».

Dưới đây là bài giảng của Đức Thánh Cha :

Anh chị em thân mến,

Những lời của Chúa Giêsu mạc khải cho chúng ta làm thế nào Thiên Chúa nhìn thế giới, mọi lúc và mọi nơi. Trong bài Tin Mừng chúng ta vừa nghe (Lc 16, 19-31), ánh mắt của Ngài quan sát một người nghèo và một người giàu, một người đang chết đói và một người đang vui vẻ trước mặt anh ta; Ngài nhìn thấy bộ quần áo sang trọng của một người và những vết thương của người kia đang bị chó liếm (x. Lc 16, 19-21). Nhưng đó chưa phải là tất cả: Chúa nhìn vào tâm hồn con người và, qua ánh mắt của Ngài, chúng ta nhận ra một người thiếu thốn và một người thờ ơ. Ladarô bị những người trước mặt lãng quên, ngay sau cánh cửa nhà, nhưng Thiên Chúa ở gần anh và nhớ đến tên anh. Ngược lại, người sống sung túc thì vô danh, vì ông đang đánh mất chính mình, khi quên mất người lân cận. Ông bị phân tán trong những suy nghĩ của trái tim mình, đầy đủ thứ và trống rỗng tình yêu. Của cải của ông không làm cho ông tốt được.

Thật không may, câu chuyện mà Chúa Kitô kể cho chúng ta vẫn còn thời sự cho đến ngày nay. Trước ngưỡng cửa của sự giàu sang ngày nay là nỗi khốn cùng của toàn thể các dân tộc bị tàn phá bởi chiến tranh và sự bóc lột. Qua nhiều thế kỷ, dường như không có gì thay đổi: biết bao Ladarô đang chết trước lòng tham lam quên mất công lý, trước lợi nhuận chà đạp lên lòng bác ái, trước sự giàu có mù quáng trước nỗi đau của những người khốn khổ! Tuy nhiên, Tin Mừng bảo đảm rằng nỗi đau khổ của Ladarô có sự kết thúc. Nỗi đau khổ của anh sẽ chấm dứt, cũng như sự thái quá của người giàu, và Thiên Chúa trả lại công lý cho cả hai: “Người nghèo này chết, và được thiên thần đem vào lòng ông Abraham. Ông nhà giàu cũng chết, và người ta đem chôn” (c. 22). Không mệt mỏi, Giáo hội công bố lời này của Chúa, để Lời Chúa hoán cải tâm hồn chúng ta.

Các bạn thân mến, do một sự trùng hợp đặc biệt, đoạn Tin Mừng này đã từng được công bố chính trong Năm Thánh của Giáo Lý viên, trong Năm Thánh của Lòng Thương Xót. Phát biểu với những người hành hương đến Rôma nhân dịp này, Đức Thánh Cha Phanxicô đã nhấn mạnh rằng Thiên Chúa cứu chuộc thế giới khỏi mọi sự dữ, bằng cách hiến mạng sống mình vì để cứu rỗi chúng ta. Hành động của Ngài là khởi đầu sứ mạng của chúng ta, bởi vì nó mời gọi chúng ta hiến thân vì lợi ích của mọi người. Đức Thánh Cha nói với các giáo lý viên: “Trung tâm mà mọi thứ đều xoay quanh, trái tim rung động mang lại sự sống cho mọi thứ này, đó là lời loan báo Phục Sinh, lời loan báo tiên khởi: Chúa Giêsu đã sống lại, Chúa Giêsu yêu thương bạn, Người đã hiến mạng sống vì bạn; phục sinh và hằng sống, Người hiện diện bên cạnh bạn và đang chờ đợi bạn mỗi ngày” (Bài giảng, ngày 25 tháng 9 năm 2016). Những lời này khiến chúng ta suy ngẫm về cuộc đối thoại giữa người phú hộ và Abraham, mà chúng ta đã nghe trong Tin Mừng: đó là một lời cầu xin mà người phú hộ đưa ra để cứu anh em ông và trở thành một thách thức đối với chúng ta.

Thật vậy, khi nói với Abraham, ông đã kêu lên: “Nếu có người từ cõi chết đến với họ, thì họ sẽ ăn năn sám hối” (Lc 16, 30). Abraham trả lời: “Môsê và các Ngôn Sứ mà họ còn chẳng chịu nghe, thì người chết có sống lại, họ cũng chẳng chịu tin” (c. 31). Vâng, có một người đã sống lại từ cõi chết: Chúa Giêsu Kitô. Vì vậy, những lời Thánh Kinh không muốn làm chúng ta thất vọng hay nản lòng, nhưng chúng đánh thức lương tâm chúng ta. Lắng nghe Môsê và các Ngôn Sứ có nghĩa là ghi nhớ các giới răn và lời hứa của Thiên Chúa, mà sự quan phòng của Ngài không bao giờ bỏ rơi ai. Tin Mừng cho chúng ta biết rằng cuộc sống của mọi người đều có thể thay đổi, bởi vì Chúa Kitô đã sống lại từ cõi chết. Biến cố này là sự thật cứu rỗi chúng ta: đây là lý do tại sao sự thật này phải được biết đến và công bố, nhưng như vậy chưa đủ. Chúng ta phải yêu mến nó: chính tình yêu này dẫn chúng ta đến việc hiểu Tin Mừng, bởi vì nó biến đổi chúng ta bằng cách mở rộng tâm hồn chúng ta ra với Lời Chúa và khuôn mặt của người lân cận.

Về vấn đề này, hỡi các giáo lý viên, các bạn là những môn đệ của Chúa Giêsu và trở thành những chứng nhân cho Người: tên của thừa tác vụ mà các bạn thực thi bắt nguồn từ động từ tiếng Hy Lạp katēchein, có nghĩa là giảng dạy lớn tiếng, làm vang vọng. Điều này có nghĩa là giáo lý viên là con người của lời nói, một lời nói được họ công bố bằng chính cuộc sống của họ. Đây là lý do tại sao những giáo lý viên đầu tiên chính là cha mẹ của chúng ta, những người đầu tiên đã nói với chúng ta và đã dạy chúng ta nói. Cũng như chúng ta đã học tiếng mẹ đẻ, cũng thế việc rao giảng đức tin không thể được ủy thác cho người khác, nhưng phải được thực hiện ở nơi chúng ta sinh sống. Trước hết, trong gia đình chúng ta, quanh bàn ăn: khi có một tiếng nói, một cử chỉ, một khuôn mặt dẫn đến Chúa Kitô, gia đình cảm nghiệm được vẻ đẹp của Tin Mừng.

Tất cả chúng ta đều được dạy phải tin nhờ chứng tá của những người đã tin trước chúng ta. Trẻ em, thanh thiếu niên, giới trẻ, rồi người lớn và thậm chí cả người cao tuổi, các giáo lý viên đồng hành cùng chúng ta trong đức tin bằng cách chia sẻ một cuộc hành trình liên lỉ, như các bạn đã thực hiện trong những ngày này, qua cuộc hành hương Năm Thánh này. Sự năng động này liên quan đến toàn thể Giáo hội: thực vậy, trong khi Dân Thiên Chúa sinh ra những người nam và người nữ có đức tin, “việc nhận thức về các thực tại cũng như về những lời nói được truyền lại ngày càng gia tăng, hoặc nhờ sự chiêm niệm và học hỏi của các tín hữu luôn suy niệm những điều ấy trong lòng (x. Lc 2, 19.51), hoặc nhờ sự thông hiểu nội tâm mà họ cảm nghiệm được về các thực tại thiêng liêng, hoặc nhờ sự giảng dạy của những người đã lãnh nhận một đặc sủng chắc chắn về chân lý cùng với việc kế vị các Tông đồ trong chức Giám mục” (Hiến chế tín lý Dei Verbum, số 8). Trong sự hiệp thông này, Sách Giáo lý là “kim chỉ nam hành trình” bảo vệ chúng ta khỏi chủ nghĩa cá nhân và sự bất hòa, bởi vì nó chứng thực đức tin của toàn thể Giáo hội Công giáo. Mỗi tín hữu cộng tác vào công việc mục vụ của mình bằng cách lắng nghe những câu hỏi, chia sẻ những thử thách, phục vụ khát vọng công lý và sự thật đang ngự trị trong lương tâm con người.

Đây là cách các giáo lý viên giảng dạy, nghĩa là họ để lại một dấu ấn nội tâm: khi chúng ta giáo dục đức tin, chúng ta không chỉ giảng dạy, nhưng chúng ta đặt vào tâm hồn lời sự sống, để nó sinh hoa trái đời sống tốt lành. Đối với Phó tế Deogratias, người đã hỏi ngài làm thế nào để trở thành một giáo lý viên tốt, thánh Augustinô đã trả lời: “Hãy nói làm sao để thính giả của bạn khi nghe thì sẽ tin, khi tin thì sẽ hy vọng, và khi hy vọng thì sẽ yêu thương” (De catechizandis rudibus, 4, 8).

Anh chị em thân mến, chúng ta hãy biến lời mời gọi này thành của mình! Chúng ta hãy nhớ rằng không ai cho cái họ không có. Nếu người giàu trong Tin Mừng có lòng bác ái đối với Ladarô, ông hẳn sẽ làm điều tốt không chỉ cho người nghèo mà còn cho chính mình. Nếu con người vô danh này có đức tin, thì Thiên Chúa hẳn đã cứu ông khỏi mọi nỗi giày vò: chính sự gắn bó với của cải trần thế đã khiến ông mất hy vọng về điều tốt đẹp đích thực và vĩnh cửu. Khi chúng ta cũng bị cám dỗ bởi sự tham lam và thờ ơ, nhiều Ladarô ngày nay nhắc nhở chúng ta về những lời của Chúa Giêsu, trở thành một bài giáo lý thậm chí còn hiệu quả hơn cho chúng ta trong Năm Thánh này, một năm, đối với tất cả mọi người, là một thời gian hoán cải và tha thứ, dấn thân cho công lý và chân thành tìm kiếm hòa bình.

—————————–

Tý Linh chuyển ngữ

(nguồn : vatican.va)

Related Articles

Back to top button