BÀI GIẢNG LỄ ĐÊM GIÁNG SINH 2025: HÀI NHI GIÊSU SOI SÁNG ĐÊM TỐI CỦA CHÚNG TA BẰNG ƠN CỨU ĐỘ CỦA NGƯỜI
Cử hành Thánh Lễ Đêm Giáng Sinh ngày 24/12, Đức Lêô XIV đã mời gọi các tín hữu chiêm ngưỡng « sự khôn ngoan của Lễ Giáng Sinh ». Ngài tuyên bố: « Qua Hài Nhi Giêsu, Thiên Chúa ban cho thế giới sự sống mới », Đấng « soi sáng đêm tối của chúng ta bằng ơn cứu độ của Người ». « Trong khi con người muốn trở thành Thiên Chúa để thống trị đồng loại, Thiên Chúa muốn trở thành con người để giải phóng chúng ta khỏi mọi ách nô lệ.» Đức Thánh Cha kêu gọi hãy loan báo niềm vui của Giáng Sinh, một lễ của đức tin, đức cậy và đức mến. Ngài cũng không quên nhắc nhớ : « Sẽ không có chỗ cho Thiên Chúa trên trái đất nếu không có chỗ cho con người: không chào đón người này có nghĩa là không chào đón người kia. Ngược lại, nơi nào có chỗ cho con người, nơi đó có chỗ cho Thiên Chúa ».

Dưới đây là bài giảng của Đức Thánh Cha :
Anh chị em thân mến,
Trong suốt hàng thiên niên kỷ, trên khắp trái đất, các dân tộc đã chăm chú tìm hiểu bầu trời, đặt tên và hình dạng cho những vì sao lặng lẽ: trong trí tưởng tượng của họ, họ đã đọc những sự kiện tương lai ở đó, tìm kiếm trên cao, trong những vì sao, chân lý mà họ thiếu ở dưới trần gian này. Như thể mò mẫm trong bóng tối này, họ vẫn bối rối trước chính những lời sấm của mình. Thế nhưng đêm đó, “dân đang lần bước giữa tối tăm đã thấy một ánh sáng huy hoàng; đám người sống trong vùng bóng tối, nay được ánh sáng bừng lên chiếu rọi ” (Is 9, 1).
Đây là ngôi sao làm kinh ngạc cả thế giới, một ngọn lửa mới được thắp lên và đã bùng cháy đầy sức sống: “Hôm nay, một Đấng Cứu Độ đã sinh ra cho anh em trong thành vua Đavít, Người là Đấng Kitô Đức Chúa” (Lc 2, 11). Trong không gian và thời gian, ngay tại nơi chúng ta đang ở, Đấng mà không có Người, chúng ta sẽ không bao giờ tồn tại, đang ngự đến. Đấng hiến dâng mạng sống vì chúng ta đang sống với chúng ta, soi sáng đêm tối của chúng ta bằng ơn cứu độ của Người. Không bóng tối nào mà ngôi sao này không soi sáng, vì trong ánh sáng của nó, toàn thể nhân loại nhìn thấy bình minh của một cuộc sống mới và vĩnh cửu.

Đó là sự giáng sinh của Chúa Giêsu, Emmanuel. Nơi Người Con làm người của Ngài, Thiên Chúa không ban cho chúng ta điều gì, mà là chính Ngài, “để cứu chuộc chúng ta khỏi mọi điều bất chính, và để thanh luyện chúng ta, khiến chúng ta thành dân riêng của Người” (Tt 2, 14). Đấng cứu chuộc chúng ta khỏi đêm tối được sinh ra trong đêm tối: dấu vết của bình minh không còn phải tìm kiếm ở nơi xa xôi, trong những không gian thiên thể, nhưng bằng cách cúi đầu, bên chuồng gia súc gần đó.
Dấu hiệu rõ ràng được ban cho thế giới tăm tối thực ra là “một trẻ sơ sinh bọc tã, nằm trong máng cỏ” (Lc 2, 12). Để tìm thấy Đấng Cứu Độ, không cần phải nhìn lên trên cao, nhưng phải chiêm ngắm xuống dưới thấp: sự toàn năng của Thiên Chúa tỏa sáng trong sự bất lực của một trẻ sơ sinh; sự hùng hồn của Ngôi Lời vĩnh hằng vang vọng trong tiếng khóc đầu đời của một đứa trẻ còn bú sữa; sự thánh thiện của Chúa Thánh Thần tỏa sáng trong thân thể bé nhỏ này, vừa được tắm rửa và quấn tã. Nhu cầu được chăm sóc và sưởi ấm trở nên linh thiêng, từ khi Người Con của Chúa Cha chia sẻ trong lịch sử với tất cả anh chị em của Người. Ánh sáng thần linh tỏa ra từ Hài Nhi này giúp chúng ta nhìn thấy nhân tính trong mỗi sự sống sơ sinh.

Để soi sáng sự mù quáng của chúng ta, Chúa đã muốn mặc khải chính mình cho nhân loại như một con người, vốn phản chiếu hình ảnh đích thực của Ngài, theo một kế hoạch yêu thương được bắt đầu từ khi tạo dựng thế giới. Chừng nào bóng tối của sai lầm còn che khuất chân lý quan phòng này, thì “cũng sẽ không có chỗ cho người khác, cho trẻ em, cho người nghèo, cho khách lạ” (Bênêđictô XVI, Bài giảng Lê Đêm Giáng Sinh, ngày 24 tháng 12 năm 2012). Những lời của Đức Giáo Hoàng Bênêđictô XVI, rất thời sự, nhắc nhở chúng ta rằng sẽ không có chỗ cho Thiên Chúa trên trái đất nếu không có chỗ cho con người: không chào đón người này có nghĩa là không chào đón người kia. Ngược lại, nơi nào có chỗ cho con người, nơi đó có chỗ cho Thiên Chúa: khi đó một chuồng gia súc có thể trở nên linh thiêng hơn cả một ngôi đền thờ, và cung lòng của Đức Trinh Nữ Maria là hòm bia của giao ước mới.
Các bạn thân mến, chúng ta hãy cùng chiêm ngưỡng sự khôn ngoan của Lễ Giáng Sinh. Qua Hài Nhi Giêsu, Thiên Chúa ban cho thế giới sự sống mới: sự sống của chính Ngài, dành cho tất cả mọi người. Đó không phải là giải pháp cho mọi vấn đề, nhưng là một câu chuyện tình yêu liên quan đến tất cả chúng ta. Đối mặt với những mong đợi của các dân tộc, Ngài gởi một Hài Nhi đến, để Người trở thành lời hy vọng; đối mặt với sự đau khổ của những người khốn khổ, Ngài gởi một người không có khả năng tự vệ đến, để Người trở thành sức mạnh giúp họ đứng dậy; đối mặt với bạo lực và áp bức, Ngài thắp lên một ánh sáng dịu dàng soi sáng tất cả trẻ em trên thế giới này bằng ơn cứu độ. Như thánh Augustinô đã nhận xét, “sự kiêu ngạo của con người đã đè bẹp bạn đến nỗi chỉ có sự khiêm nhường của Thiên Chúa mới có thể nâng bạn dậy” (Sermo in Natale Domini 188, III, 3). Vâng, trong khi một nền kinh tế méo mó dẫn đến việc đối xử con người như hàng hóa, Thiên Chúa trở nên giống như chúng ta, bày tỏ phẩm giá vô hạn của mọi người. Trong khi con người muốn trở thành Thiên Chúa để thống trị đồng loại, Thiên Chúa muốn trở thành con người để giải phóng chúng ta khỏi mọi ách nô lệ. Liệu tình yêu này có đủ để thay đổi lịch sử của chúng ta không?

Câu trả lời đến khi chúng ta thức tỉnh, giống như các mục đồng, từ một đêm tối chết chóc đến ánh sáng của sự sống mới chớm nở, bằng cách chiêm ngắm Hài Nhi Giêsu. Bên trên máng cỏ ở Bêlem, nơi Đức Maria và thánh Giuse, tràn đầy kinh ngạc, đang trông nom Hài Nhi mới sinh, bầu trời đầy sao đã trở thành “muôn vàn thiên binh” (Lc 2, 13). Đó là những đạo quân vừa không vũ trang vừa có sức giải giới, vì họ ca ngợi vinh quang của Thiên Chúa, Đấng mà sự bình an của Ngài được biểu lộ trên trái đất (xem câu 14): quả thật, trong trái tim của Chúa Kitô, đập mạnh mẽ mối dây liên kết trời và đất, Đấng Tạo Hóa và thụ tạo, trong tình yêu thương.
Vì thế, đúng một năm trước, Đức Giáo hoàng Phanxicô đã khẳng định rằng sự giáng sinh của Chúa Giêsu khơi dậy trong chúng ta “ân huệ và cam kết dần thân mang niềm hy vọng đến nơi đâu nó đã mất”, bởi vì “với Người, niềm vui nở rộ, với Người, cuộc sống được biến đổi, với Người, niềm hy vọng không làm thất vọng” (Bài giảng đêm Giáng Sinh, ngày 24 tháng 12 năm 2024). Chính bằng những lời này mà Năm Thánh đã bắt đầu. Giờ đây, khi Năm Thánh sắp kết thúc, Giáng Sinh đối với chúng ta là thời gian của lòng biết ơn và sứ mạng. Lòng biết ơn đối với ân huệ đã nhận được, sứ mạng để làm chứng cho ân huệ ấy trong thế giới. Như tác giả Thánh vịnh đã ca ngợi: “Hát lên mừng Chúa, chúc tụng Thánh Danh! Ngày qua ngày, hãy loan báo ơn Người cứu độ, kể cho muôn dân biết Người thật là vinh hiển, cho mọi nước hay những kỳ công của Người” (Tv 95, 2-3).

Thưa anh chị em, việc chiêm ngắm Ngôi Lời nhập thể khơi dậy một lời nói mới mẻ và chân thật trong toàn Giáo hội: vì thế, chúng ta hãy loan báo niềm vui Giáng Sinh, vốn là lễ của đức tin, đức mến và đức cậy. Đó là lễ của đức tin, vì Thiên Chúa làm người, sinh ra từ Đức Trinh Nữ. Đó là lễ của đức mến, vì ân huệ của Người Con, Đấng Cứu Chuộc, được thể hiện trong sự tận tâm huynh đệ. Đó là lễ của đức cậy, vì Chúa Giêsu Hài Nhi nhóm lên niềm hy vọng ấy trong lòng chúng ta, biến chúng ta thành sứ giả của hòa bình. Với những nhân đức ấy trong trái tim, không sợ bóng tối, chúng ta có thể ra đi đón chào bình minh của ngày mới.
———————————-
Tý Linh chuyển ngữ
(nguồn : vatican.va)