LEO XIVLưu trữ

HY VỌNG LÀ SINH RA. ĐỨC MARIA, NIỀM HY VỌNG CỦA CHÚNG TA

ĐỨC MARIA, NIỀM HY VỌNG

BÀI GIÁO LÝ NĂM THÁNH CỦA ĐỨC LÊÔ XIV. 11. HY VỌNG LÀ SINH RA. ĐỨC MARIA, NIỀM HY VỌNG CỦA CHÚNG TA

Tóm tắt:

Anh chị em thân mến, dù Năm Thánh đang dần khép lại, nhưng niềm hy vọng mà chúng ta đã tìm kiếm và lãnh nhận thì không kết thúc. Chúng ta luôn cần đến niềm hy vọng, vì không có hy vọng, chúng ta chết; nhưng với hy vọng, chúng ta được sinh ra và được tái sinh. Thật vậy, hy vọng mạnh mẽ hơn mọi đe dọa và bạo lực, bởi vì hy vọng sinh ra sự sống, chính sự sống của Thiên Chúa. Ngày hôm nay, như người phụ nữ đang chuyển dạ, toàn thể trái đất rên siết chờ đợi Chúa đến, chờ đợi Nước của Người, chờ đợi lòng thương xót và tình yêu quảng đại của Người. Chỉ trong vài ngày nữa, chúng ta sẽ mừng lễ Giáng Sinh, khi Đức Maria, mẫu gương của niềm hy vọng, đã sinh hạ Đức Giêsu, Thiên Chúa ở cùng chúng ta. Chúng ta cũng được mời gọi sinh ra niềm hy vọng, sinh ra Ngôi Lời của Thiên Chúa, hiện thân của Đức Giêsu trong cuộc sống của mình. Xin Đức Mẹ, là sự sống, sự dịu dàng và niềm hy vọng của chúng ta, luôn đồng hành và hướng dẫn chúng ta trên hành trình hy vọng.

Dưới đây là bài giáo lý ngày 20/12/2025:

Anh chị em thân mến, chào buổi sáng!

Khi lễ Giáng Sinh đã cận kề, chúng ta có thể nói: Chúa đã đến gần! Không có Đức Giêsu, lời khẳng định này – Chúa đã đến gần – có thể nghe như một lời đe dọa. Nhưng trong Đức Giêsu, chúng ta nhận ra rằng, như các ngôn sứ đã linh cảm, Thiên Chúa là cung lòng xót thương. Hài Nhi Giêsu mặc khải cho chúng ta rằng Thiên Chúa có một trái tim đầy lòng thương xót, qua đó Người luôn ban sự sống. Nơi Người không có sự đe dọa, nhưng chỉ có tha thứ.

Các bạn thân mến, hôm nay là buổi tiếp kiến Năm Thánh ngày thứ Bảy cuối cùng, được Đức Giáo hoàng Phanxicô khởi xướng từ tháng Giêng năm ngoái. Năm Thánh sắp kết thúc; tuy nhiên, niềm hy vọng mà Năm Thánh này trao ban cho chúng ta thì không chấm dứt: chúng ta sẽ tiếp tục là những người hành hương của niềm hy vọng! Chúng ta đã nghe lời Thánh Phaolô: “Chính trong niềm hy vọng này mà chúng ta được cứu độ” (Rm 8,24). Không có hy vọng, chúng ta chết; với hy vọng, chúng ta đến được với ánh sáng. Hy vọng mang tính tạo sinh. Thật vậy, hy vọng là một nhân đức đối thần, nghĩa là sức mạnh đến từ Thiên Chúa; và vì thế, nó không giết chết, nhưng sinh ra và tái sinh. Đây là sức mạnh đích thực. Những gì đe dọa và giết chết không phải là sức mạnh nhưng là sự kiêu ngạo, là nỗi sợ hãi xâm chiếm, là sự dữ vốn không sinh ra điều gì. Sức mạnh của Thiên Chúa mang lại sự sống. Vì thế, cuối cùng, tôi muốn nói với anh chị em điều này: hy vọng là sinh ra.

Thánh Phaolô viết cho các Kitô hữu ở Rôma một điều khiến chúng ta phải suy nghĩ: “Cho đến bây giờ, chúng ta biết rằng muôn loài thọ tạo cùng rên siết và quằn quại như sắp sinh nở” (Rm 8,22). Đó là một hình ảnh rất mạnh mẽ. Nó giúp chúng ta biết lắng nghe và mang vào lời cầu nguyện tiếng kêu than của trái đất và của người nghèo. “Tất cả cùng nhau”, công trình tạo dựng là một tiếng kêu. Nhưng nhiều người có quyền lực lại không nghe thấy tiếng kêu than ấy: của cải trái đất nằm trong tay một số rất ít người, ngày càng tập trung – một cách bất công – vào tay những kẻ thường không muốn lắng nghe tiếng rên siết của trái đất và của người nghèo. Thiên Chúa đã định liệu mọi của cải của công trình tạo dựng cho tất cả mọi người cùng chia sẻ. Nhiệm vụ của chúng ta là sinh ra, chứ không phải chiếm đoạt. Tuy nhiên, trong đức tin, nỗi đau của trái đất và của người nghèo chính là nỗi đau của cuộc sinh nở. Thiên Chúa luôn sinh ra, Thiên Chúa vẫn đang tạo dựng, và chúng ta có thể sinh ra với Người, trong niềm hy vọng. Lịch sử nằm trong tay Thiên Chúa và trong tay những ai hy vọng nơi Người. Không chỉ có những kẻ chiếm đoạt, mà trên hết còn có những người sinh ra.

Anh chị em thân mến, nếu lời cầu nguyện Kitô giáo mang đậm chiều kích Đức Maria như thế, đó là vì nơi Đức Maria thành Nadarét, chúng ta thấy một người trong chúng ta có khả năng sinh ra. Thiên Chúa đã làm cho Mẹ nên phong nhiêu và đã đến với chúng ta với nét đặc trưng của Mẹ, như bất cứ người con nào cũng giống với mẹ mình. Mẹ là Mẹ Thiên Chúa và là Mẹ chúng ta. “Niềm hy vọng của chúng ta”, chúng ta thưa trong kinh Salve Regina. Mẹ giống Con, và Con giống Mẹ. Và chúng ta giống người Mẹ này, Đấng đã ban cho Ngôi Lời Thiên Chúa một khuôn mặt, một thân xác, một tiếng nói. Chúng ta giống Mẹ, bởi vì chúng ta có thể sinh ra Ngôi Lời Thiên Chúa ngay tại trần thế này, biến tiếng kêu than mà chúng ta nghe được thành một cuộc hạ sinh. Đức Giêsu muốn được sinh ra một lần nữa: chúng ta có thể hiến dâng cho Người thân xác và tiếng nói. Đó chính là cuộc hạ sinh mà toàn thể thụ tạo đang mong chờ.

Hy vọng là sinh ra. Hy vọng là thấy thế giới này trở nên thế giới của Thiên Chúa: thế giới nơi mà Thiên Chúa, con người và mọi loài thọ tạo lại bước đi cùng nhau, trong khu vườn–thành phố, Giêrusalem mới. Xin Đức Maria, niềm hy vọng của chúng ta, luôn đồng hành với cuộc lữ hành đức tin và hy vọng của chúng ta.

————————————–

Cồ Ngọc Hải dịch

(nguồn : vatican.va)

Related Articles

Back to top button