GIANG SINHLưu trữ

Góc Khuất Phía Sau Ánh Đèn Giáng Sinh: Khi Lòng Nhiệt Huyết Bị Vùi Dập Bởi Lời Miệt Thị “Câm, Què”

Bị Vùi Dập Bởi Lời Miệt Thị “Câm, Què”

Góc Khuất Phía Sau Ánh Đèn Giáng Sinh: Khi Lòng Nhiệt Huyết Bị Vùi Dập Bởi Lời Miệt Thị “Câm, Què”

Trong khi các Giáo xứ đang rộn ràng chuẩn bị cho đại lễ Giáng sinh, một câu chuyện buồn được chia sẻ từ một huynh trưởng tại Giáo hạt Cà Mau (Giáo phận Cần Thơ) đã khiến dư luận không khỏi xót xa. Phía sau những điệu múa, lời ca ca tụng hòa bình là nỗi đau của một người trẻ đang bị tổn thương bởi chính người mà họ gọi là “người lớn” trong Giáo xứ.

Mới đây, mạng xã hội xôn xao trước bài phản ánh của một huynh trưởng trẻ tuổi đang sinh hoạt tại vùng đất Cà Mau. Với tâm thế của một người phục vụ, nhân vật này chia sẻ dù luôn cố gắng hết mình cho các hoạt động của Giáo xứ (Gx), nhưng lại đang phải chịu đựng sự chèn ép, ghen ghét vô cớ từ một thành viên có tiếng nói trong cộng đồng – người được gọi bằng danh xưng tôn trọng: “Bà Cố”.

Sự việc đẩy lên đỉnh điểm trong đợt tập dượt văn nghệ Giáng sinh 24/12 năm nay. Chỉ vì mượn lại cặp quạt múa – vốn là tài sản chung do Cha sở cấp kinh phí nhưng bị cá nhân giữ làm của riêng – người huynh trưởng này đã phải nhận về những lời nhục mạ cay đắng.

“Cô ấy bất ngờ lớn tiếng xúc phạm con, nói những lời rất nặng nề như con ‘bị câm, bị què’, và còn chửi mắng thêm nhiều điều khiến con thật sự buồn và tổn thương” – Trích lời chia sẻ của nạn nhân.

Screenshot 2025-12-21 221116.png

Nghịch lý giữa danh xưng và nhân cách

Trong đời sống Công giáo, “Bà Cố” là một danh xưng cao quý dành cho người mẫu mực, có con cái dâng mình cho Chúa. Tuy nhiên, hành vi được phản ánh trong câu chuyện lại đi ngược lại hoàn toàn với những giá trị đạo đức và đức tin mà danh xưng này đại diện.

Việc dùng những khiếm khuyết cơ thể như “câm, què” để miệt thị một người trẻ đang phục vụ cộng đồng không chỉ là sự thiếu bác ái, mà còn cho thấy một lỗ hổng lớn trong văn hóa ứng xử nơi giáo đường. Khi những đạo cụ phục vụ như chiếc quạt múa bị biến thành “vũ khí” để gây khó dễ, quyền lực cá nhân dường như đang lấn át tinh thần phục vụ vô vị lợi.

bao-hanh-2.jpg

“Đi hay ở”: Nỗi đau của người trẻ làm việc nhà Chúa

Bài phản ánh không chỉ dừng lại ở một lời than vãn, nó lột tả một thực trạng đáng báo động: Sự chảy máu chất xám và nhiệt huyết trong giới trẻ tại các đoàn thể tôn giáo. Trước những áp lực tâm lý, sự cô lập và những màn “gài bẫy” để gây hiểu lầm, người trẻ này đã nhiều lần muốn buông bỏ. Thế nhưng, sợi dây níu kéo duy nhất chính là tình yêu dành cho các em thiếu nhi: “Nếu con rời đi, sẽ chẳng còn ai phụ giúp tập múa hay lo những phần cần thiết cho các em”. Đây là một sự hy sinh đầy đau đớn, khi một người phải đánh đổi lòng tự trọng để duy trì niềm vui cho cộng đồng.

photo-1689843834416-1689843836550825433508.jpg

Câu chuyện tại Giáo hạt Cà Mau có lẽ không phải là cá biệt. Nó đặt ra câu hỏi cho Hội đồng Mục vụ và các vị chủ chăn:

  1. Quản lý tài sản chung: Tại sao tài sản của Giáo xứ lại được để cá nhân nắm giữ tại nhà riêng, gây khó khăn cho các hoạt động chung?

  2. Văn hóa ứng xử: Làm thế nào để bảo vệ những người trẻ nhiệt thành trước sự chuyên quyền, độc đoán của một bộ phận người có thâm niên hoặc vị thế trong xứ đạo?

Giáng sinh là mùa của sự bao dung và tình yêu thương. Nhưng tình yêu thương ấy không thể tồn tại nếu sự bất công và những lời miệt thị vẫn được bao che bởi những danh xưng cao quý.

Thiết nghĩ, đây là lúc Giáo sở cần có những tiếng nói công tâm, một sự hòa giải dựa trên sự thật để người trẻ có thể phụng vụ trong bình an, đúng như tâm nguyện của họ.

Related Articles

Back to top button