ĐẠI CHỦNG VIỆN HUẾ: TÂM TÌNH MÙA VỌNG 2025
“Lời Chúa mời gọi chúng con phải canh thức. Nhưng lạy Chúa, tỉnh thức giữa đời này quả là một thách đố, bởi đó là hành trình “lội ngược dòng nước lũ”. Khi thế giới mời gọi hưởng thụ và sống gấp, thì những phút giây lắng đọng cầu nguyện hay hy sinh hãm mình bỗng trở nên thật lạc lõng. Dòng chảy của thế gian, của xác thịt luôn êm ái và lấp lánh, nó vuốt ve cái tôi ích kỷ, nó ru ngủ chúng con bằng những tiện nghi. Đã bao lần chúng con để mình buông xuôi theo dòng nước đục ấy? Chúng con để cho tâm hồn mình trở nên nặng nề bởi những toan tính, những hờn ghen, những tham vọng. Một tâm hồn nặng nề như thế, làm sao có thể bay cao để gặp gỡ Chúa? Sự hời hợt trong đời sống nội tâm khiến chúng con dễ dãi với bản thân, ngại khó ngại khổ, và dần dần, chúng con đánh mất sự nhạy bén thiêng liêng cần thiết để nhận ra tiếng Chúa gõ cửa.”
“Nào ai ngờ được rằng, những tấm vé đã đặt, những cuộc sum họp đã lên lịch, hay những lời xin lỗi, cảm ơn chưa kịp trao… rất có thể sẽ mãi mãi nằm lại ở thì tương lai, chẳng bao giờ còn cơ hội hóa thành hiện thực. Bởi lẽ, thời gian đâu phải là tài sản riêng để chúng con tùy ý định đoạt. Một khi tiếng gọi của Chúa vang lên, dù qua cơn bão dữ hay cơn bạo bệnh bất ngờ, mọi toan tính trần thế đều phải dừng lại tức khắc trước ngưỡng cửa của cái chết. Khi ấy, cái dịp đặc biệt mà chúng con vẫn đợi chờ bỗng hóa thành niềm hối tiếc muộn màng, và những lời yêu thương chưa kịp nói trở thành món nợ day dứt khôn nguôi”.
Bài suy niệm Chầu Thánh Thể Chúa Nhật I Mùa Vọng năm A, 30/11/2025, của Thầy Simon Nguyễn Ngọc Sáng, Lớp Thần học IV.
Một năm phụng vụ nữa đã trôi qua, chúng con đang sống trong những ngày đầu năm phụng vụ mới. Tâm tình mùa Vọng hướng chúng con đến niềm vui của sự chờ đợi. Niềm vui chỉ có thể có được ngang qua đời sống nội tâm sâu kín. Bởi lẽ, làm sao có thể vui khi bối cảnh xung quanh chúng con còn nhiều đau khổ. Chiến tranh vẫn đang diễn ra, nỗi đau thương mất mát trong những đợt lũ vừa qua tại dải đất miền Trung này vẫn còn đang âm ỉ khôn nguôi.
Xin cho Lời Chúa hôm nay giúp chúng con tìm kiếm niềm vui đích thực nơi sâu xa trong tâm hồn mình. Trong giây phút này, xin cho lòng chúng con lặng xuống, để đôi tai có thể lắng nghe Lời Chúa, cõi lòng có thể đón lấy bình an của Chúa, Đấng đã sai chúng con ra đi và cũng là Đấng mong chờ chúng con trở về.
Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu:
Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng: thời ông Nô-ê thế nào, thì ngày Con Người quang lâm cũng sẽ như vậy. Vì trong những ngày trước nạn hồng thuỷ, thiên hạ vẫn ăn uống, cưới vợ lấy chồng, mãi cho đến ngày ông Nô-ê vào tàu. Họ không hay biết gì, cho đến khi nạn hồng thuỷ ập tới cuốn đi hết thảy. Ngày Con Người quang lâm cũng sẽ như vậy. Bấy giờ, hai người đàn ông đang làm ruộng, thì một người được đem đi, một người bị bỏ lại; hai người đàn bà đang kéo cối xay, thì một người được đem đi, một người bị bỏ lại.
Vậy anh em hãy canh thức, vì anh em không biết ngày nào Chúa của anh em đến. Anh em hãy biết điều này: nếu chủ nhà biết vào canh nào kẻ trộm sẽ đến, hẳn ông đã thức, không để nó khoét vách nhà mình đâu. Cho nên anh em cũng vậy, anh em hãy sẵn sàng, vì chính giờ phút anh em không ngờ, thì Con Người sẽ đến.
Đó là Lời Chúa.

Lời Chúa hôm nay không vang lên như một lời đe dọa, nhưng là lời cảnh tỉnh đầy tâm tình của một người Thầy yêu thương các môn đệ. Chúa đưa mỗi người trở về với ký ức xa xưa của thời ông Nô-ê. Điều đáng sợ trong thời đại ấy không hẳn là sự tàn ác, mà là sự “bình thường” đến vô cảm. Người ta vẫn ăn, vẫn uống, vẫn dựng vợ gả chồng. Những việc ấy đâu có gì là tội lỗi? Lỗi ở chỗ họ để cho nhịp điệu đều đặn ấy ru ngủ lương tri. Họ nhốt mình trong cái kén của sự an toàn giả tạo, tin rằng ngày mai trời lại sáng và mọi thứ sẽ mãi như thế. Chính sự “bình thường” ấy đã trở thành bức màn nhung dày đặc che lấp đi dấu chỉ của thời đại, khiến con người trở nên điếc lác trước tiếng cảnh báo, và mù lòa trước tai họa đang chực chờ.
Phải chăng, đó cũng là hình ảnh của chính tâm hồn chúng con lúc này? Chúng con đang để cho những lo toan thường ngày, những niềm vui chóng vánh làm tê liệt khả năng cảm nhận sự hiện diện của Chúa, Đấng là niềm vui đích thực? Lời Chúa vang lên khiến chúng con nghĩ đến vết thương vẫn còn đang âm ỉ bởi lũ lụt thiên tai, nhân tai trên dải đất miền Trung thân yêu này. Nhìn lại những đợt lũ lụt vừa qua, chúng con hiểu được phần nào hai chữ bất ngờ. Không ai nghĩ dòng nước hiền hòa, xanh biếc thơ mộng mọi ngày lại có thể trở nên hung tàn nhanh đến thế. Nó không cho người ta cơ hội để mặc cả hay chần chừ. Chỉ trong chớp mắt, tài sản tích cóp cả một đời người, những ngôi nhà chắt chiu từ mồ hôi nước mắt, những vụ mùa sắp thu hoạch, những bầy gia súc sắp sửa bán để chuẩn bị cho mùa Tết đến, bỗng chốc bị cuốn phăng ra biển cả. Những gia đình nhỏ ấm cúng ngày nào, giờ đây trở nên lạnh lẽo vì vắng bóng người thân. Sự bất ngờ của những người trong thời ông Nô-ê, giờ đây chúng con cũng được cảm nghiệm. Nước đến mang lại nỗi hoang mang, lo sợ; nước đi để lại sự hoang tàn đổ nát và những mất mát tang thương.
Cơn cuồng nộ của thiên nhiên là lời nhắc nhở nghiệt ngã rằng: sự bình yên trần thế và kiếp sống con người vốn mong manh. Mỗi sớm mai thức dậy, chúng con thường mặc nhiên tin vào lời hứa ngọt ngào nhưng đầy lầm tưởng: Ngày mai vẫn sẽ luôn ở đó. Chính ảo ảnh về sự trường cửu ấy khiến chúng con mải mê với những toan tính xa xôi, những cái hẹn cho dịp Lễ, Tết, và để dành những lời yêu thương trân quý cho một dịp đặc biệt nào đó trong thì tương lai.
Thế nhưng, nào ai ngờ được rằng, những tấm vé đã đặt, những cuộc sum họp đã lên lịch, hay những lời xin lỗi, cảm ơn chưa kịp trao… rất có thể sẽ mãi mãi nằm lại ở thì tương lai, chẳng bao giờ còn cơ hội hóa thành hiện thực. Bởi lẽ, thời gian đâu phải là tài sản riêng để chúng con tùy ý định đoạt. Một khi tiếng gọi của Chúa vang lên, dù qua cơn bão dữ hay cơn bạo bệnh bất ngờ, mọi toan tính trần thế đều phải dừng lại tức khắc trước ngưỡng cửa của cái chết. Khi ấy, cái dịp đặc biệt mà chúng con vẫn đợi chờ bỗng hóa thành niềm hối tiếc muộn màng, và những lời yêu thương chưa kịp nói trở thành món nợ day dứt khôn nguôi.
Cái chết luôn mang dáng dấp của một vị khách không mời, đến như một “kẻ trộm” giữa lúc chúng con ít ngờ nhất. Nó không kiên nhẫn đợi chúng con hoàn thành trang nhật ký, không chờ chúng con nói lời xin lỗi. Có những người vừa cười nói với chúng con đó, quay lưng đi đã ra người thiên cổ; có những cái vẫy tay chào buổi sáng lại trở thành lần gặp gỡ cuối cùng. Sự chia ly nhắc nhở mỗi người về tính tạm bợ của kiếp sống. Những mất mát, đau thương Chúa gửi đến không phải để trừng phạt, mà để đánh thức, để chúng con bớt bám víu vào những gì mình không thể mang theo, và cũng không có giá trị gì khi trình diện trước mặt Chúa. Nếu chúng con không tỉnh thức xây dựng đời mình trên nền tảng Đức Tin ngang qua đời sống thường nhật, thì khi biến cố ập đến, sự hối tiếc muộn màng sẽ là điều đau đớn nhất.
Bản chất thực sự của kiếp nhân sinh lại tựa như sương mai buổi sớm: lấp lánh đấy, đẹp đẽ đấy, nhưng chỉ cần một tia nắng gắt hay một cơn gió thoảng qua, nó liền tan biến vào hư không như chưa từng hiện hữu. Lời của Thánh Giacôbê vẫn còn vang vọng đầy khắc khoải nhắc nhở chúng con: “Mạng sống của anh em là gì? Chẳng qua chỉ là hơi nước xuất hiện trong giây lát rồi lại tan biến đi” (Gc 4,14). Nói ra không phải để bi quan về cuộc sống nhưng xin cho chúng con hiểu rằng, đừng quá lo lắng cho những kế hoạch, những dự định trần thế khiến chúng con mỏi mòn; ngược lại, cho chúng con nhận ra ngày “đặc biệt” nhất không nằm trên tờ lịch của tháng sau hay năm tới, mà chính là “ngày hôm nay”, trong giây phút hiện tại này, hãy tỉnh thức, hãy yêu thương, khi tim chúng con còn đập và người thân vẫn còn đang ở bên cạnh.
Chúa vẽ nên một bức tranh về ngày cánh chung thật lạ lùng: “hai người đàn ông đang làm ruộng, thì một người được đem đi, một người bị bỏ lại; hai người đàn bà đang kéo cối xay, thì một người được đem đi, một người bị bỏ lại”. Không có sấm chớp hay loa kèn inh ỏi, mà sự phán xét diễn ra ngay giữa cánh đồng, bên cối xay, ngay trong văn phòng, hay trên giảng đường. Chúa cho chúng con thấy rằng hai người cùng làm một công việc, cùng một hoàn cảnh, cùng chịu một nỗi vất vả nắng mưa. Bên ngoài họ giống hệt nhau, nhưng bên trong lại khác biệt một trời một vực. Sự khác biệt ấy nằm ở “thẻ căn cước” của tâm hồn. Một người làm việc chỉ để làm việc, chìm đắm trong vật chất. Người kia làm việc với đôi tay trần thế nhưng trái tim hướng về Nước Trời.
Hình ảnh “người được đem đi, người bị bỏ lại” cũng là lời nhắc nhở chúng con rằng: Ơn cứu độ là món quà phổ quát dành cho tất cả, nhưng việc đón nhận nó là quyết định riêng tư của từng người. Không ai có thể tin thay cho người khác, cũng chẳng ai canh thức hộ ai.
Lời Chúa mời gọi chúng con phải canh thức. Nhưng lạy Chúa, tỉnh thức giữa đời này quả là một thách đố, bởi đó là hành trình lội ngược dòng nước lũ. Khi thế giới mời gọi hưởng thụ và sống gấp, thì những phút giây lắng đọng cầu nguyện hay hy sinh hãm mình bỗng trở nên thật lạc lõng. Dòng chảy của thế gian, của xác thịt luôn êm ái và lấp lánh, nó vuốt ve cái tôi ích kỷ, nó ru ngủ chúng con bằng những tiện nghi. Đã bao lần chúng con để mình buông xuôi theo dòng nước đục ấy? Chúng con để cho tâm hồn mình trở nên nặng nề bởi những toan tính, những hờn ghen, những tham vọng. Một tâm hồn nặng nề như thế, làm sao có thể bay cao để gặp gỡ Chúa? Sự hời hợt trong đời sống nội tâm khiến chúng con dễ dãi với bản thân, ngại khó ngại khổ, và dần dần, chúng con đánh mất sự nhạy bén thiêng liêng cần thiết để nhận ra tiếng Chúa gõ cửa.
Nếu đêm nay Chúa đến bất chợt như cơn lũ ấy, thì “căn nhà linh hồn” của chúng con sẽ ra sao? Liệu chúng con có còn lại gì để dâng lên Chúa, hay cũng chỉ là sự bề bộn, hoang tàn của tội lỗi và tiếc nuối?

Lạy Chúa Giê-su, xin đánh thức chúng con khỏi cơn mê của sự hưởng thụ và an toàn giả tạo. Xin cho chúng con biết tự mình cảnh giác trước những yếu đuối, những ham muốn bất chính, những dự tính trần tục, để trong giây phút quyết định, chúng con đến với Chúa với một thái độ tín thác trong sự trần trụi của kiếp người. Xin cho chúng con nhận ra Chúa đã và vẫn luôn âm thầm đến bên chúng con trong cuộc sống ngày thường qua các dấu chỉ, và qua những người chúng con gặp gỡ.
Xin giúp chúng con can đảm dọn dẹp lại “căn nhà tâm hồn” đang bừa bộn của mình, vứt bỏ những lo toan thừa thãi, những tham vọng viển vông. Xin cho chúng con biết nhìn vào những biến cố bất ngờ của cuộc sống không phải với ánh mắt sợ hãi, mà với cái nhìn hy vọng, để nhận ra Chúa đang đến gần.
Xin dạy chúng con biết “đếm tháng ngày mình sống, ngõ hầu tâm trí được khôn ngoan”. Xin cho chúng con bước vào mùa Vọng, mùa của sự đợi chờ, một sự chờ đợi không thụ động nhưng đòi hỏi sự dấn thân tận căn đối với hiện tại, vì chính Chúa là Tương Lai Tuyệt Đối đang hiện diện ngay giây phút này. Xin giúp chúng con sống mỗi ngày như thể đó là ngày cuối cùng, để chúng con biết yêu thương vội vã hơn, tha thứ mau lẹ hơn, và buông bỏ những gánh nặng trần gian một cách nhẹ nhàng hơn. Amen.