Sứ Điệp Urbi Et Orbi 2026 : Sự Sống Lại Của Đức Kitô Là Khởi Đầu Của Một Nhân Loại Mới
Trong Sứ điệp cho thành Rôma và toàn thế giới này, Đức Lêô kêu gọi các nhà lãnh đạo thế giới “hãy để cõi lòng mình được biến đổi bởi tình yêu bao la của Ngài dành cho chúng ta! Những ai có vũ khí, hãy hạ chúng xuống! Những ai có quyền phát động chiến tranh, hãy chọn hoà bình! Không phải nền hoà bình bị áp đặt bởi vũ lực, nhưng qua đối thoại! Không phải với khát vọng thống trị người khác, nhưng là để gặp gỡ họ!” Ngài cũng kêu gọi đừng “dần quen với bạo lực, cam chịu trước nó, và trở nên dửng dưng. Sự dửng dưng với cái chết của hàng nghìn người. Dửng dưng với âm vang của hận thù và chia rẽ mà các cuộc xung đột gieo rắc. Dửng dưng với những hậu quả xã hội và kinh tế chúng gây ra, mà tất cả chúng ta đều cảm nhận được”.
Dưới đây là Sứ điệp Urbi et Orbi của Đức Thánh Cha Lêô XIV, Chúa Nhật Phục Sinh 5/4/2026:
Anh chị em thân mến,
Đức Kitô đã sống lại! Mừng Lễ Phục Sinh!
Qua hàng thế kỷ, Giáo Hội đã hân hoan hát mừng biến cố vốn là nguồn gốc và nền tảng đức tin của mình: “Vâng, Đức Kitô, niềm hy vọng của tôi đã sống lại/ Đức Kitô thật đã trỗi dậy từ cõi chết/ Xin thương xót chúng con, lạy Vua chiến thắng, Đấng hiển trị muôn đời” (Ca Tiếp Liên Phục Sinh).
Lễ Phục Sinh là cuộc vinh thắng của sự sống trên tử thần, của ánh sáng trên bóng tối, của tình yêu trên hận thù. Đó là sự chiến thắng phải trả bằng cái giá rất đắt: Đức Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống (x. Mt 16,16), phải chết – và chết trên cây thập giá – sau khi trải qua một cuộc xét xử bất công, bị chế giễu và hành hạ, và đổ hết máu mình ra. Như Con Chiên hiến tế đích thực, Ngài đã mang trên mình tội lỗi của thế gian (x. Ga 1,29; 1Pr 1,18-19) và như thế đã giải thoát tất cả chúng ta – và cùng với chúng ta, tất cả tạo vật– khỏi ách thống trị của sự dữ.
Nhưng làm thế nào Đức Giêsu có thể chiến thắng? Sức mạnh nào đã giúp Ngài đánh bại chỉ một lần và hết mọi kẻ thù xưa, thủ lãnh thế gian này (x. Ga 12,31)? Quyền năng nào đã giúp Ngài trỗi dậy từ cõi chết, không phải trở về cuộc sống cũ, nhưng bước vào sự sống vĩnh cửu và như thế mở ra con đường từ thế gian này đến Chúa Cha bằng chính thân xác của Ngài?
Sức mạnh này, quyền năng này, là chính Thiên Chúa vì Ngài là Tình Yêu sáng tạo và ban sự sống, Tình yêu luôn trung tín cho đến cùng, là Tình Yêu tha thứ và cứu chuộc.
Đức Kitô, “Vua vinh thắng” của chúng ta, đã chiến đấu và giành chiến thắng nhờ việc buông mình đầy tín thác cho ý muốn của Chúa Cha, cho kế hoạch cứu độ của Ngài (x. Mt 26,42). Vì thế, Ngài đã bước đi con đường của đối thoại cho đến tận cùng, không phải bằng lời nói nhưng bằng việc làm: để tìm kiếm chúng ta, những người lạc mất, Ngài đã mặc lấy xác phàm; để giải thoát chúng ta là những kẻ nô lệ, Ngài đã trở nên một người nô lệ; để ban sự sống cho chúng ta, những kẻ phải chết, Ngài đã để mình bị giết chết trên thập giá.
Quyền năng mà Đức Kitô đã trỗi dậy hoàn toàn phi bạo lực. Nó như thể hạt lúa mì đã mục nát trên mặt đất, lớn lên, phá vỡ lớp đất cứng, nảy mầm và trở thành bông lúa vàng. Nó thậm chí còn tựa như trái tim con người, bị thương tổn bởi một sự xúc phạm, từ chối trả thù theo bản năng, và đầy lòng trắc ẩn, cầu nguyện cho người đã xúc phạm đến mình.
Thưa anh chị em, đây là sức mạnh đích thực mang lại sự bình an cho nhân loại, bởi vì nó nuôi dưỡng những mối tương quan tôn trọng ở mọi cấp độ: giữa các cá nhân, gia đình, các nhóm xã hội, và các quốc gia. Nó không tìm lợi ích riêng, nhưng là công ích; nó không tìm áp đặt kế hoạch riêng của mình, nhưng giúp xây dựng và thực hiện kế hoạch cùng với những người khác.
Đúng thế, sự sống lại của Đức Kitô là khởi đầu của một nhân loại mới; đó là cửa ngõ dẫn vào miền đất hứa đích thực, nơi mà công lý, tự do và hoà bình ngự trị, nơi mà tất cả mọi người nhìn nhận nhau như là anh chị em, là con cái của cùng một Cha, Đấng là Tình Yêu, Sự Sống và Ánh Sáng.
Anh chị em thân mến, nhờ sự sống lại, Chúa lại càng đối diện với chúng ta cách mạnh mẽ hơn với thực tại bi thương nơi sự tự do của chúng ta. Trước ngôi mộ trống, chúng ta có thể tràn đầy hy vọng và kinh ngạc, như các môn đệ, hoặc đầy sợ hãi như các lính canh và người Pharisêu, buộc phải dùng đến những lời dối trá và sự lẫn tránh hơn là nhận biết rằng người đã bị kết án thực đã sống lại (x. Mt 28,11-15)!
Trong ánh sáng của Lễ Phục Sinh, chúng ta hãy để mình được kinh ngạc bởi Đức Kitô! Chúng ta hãy để cõi lòng mình được biến đổi bởi tình yêu bao la của Ngài dành cho chúng ta! Những ai có vũ khí, hãy hạ chúng xuống! Những ai có quyền phát động chiến tranh, hãy chọn hoà bình! Không phải nền hoà bình bị áp đặt bởi vũ lực, nhưng qua đối thoại! Không phải với khát vọng thống trị người khác, nhưng là để gặp gỡ họ!
Chúng ta đang dần quen với bạo lực, cam chịu trước nó, và trở nên dửng dưng. Sự dửng dưng với cái chết của hàng nghìn người. Dửng dưng với âm vang của hận thù và chia rẽ mà các cuộc xung đột gieo rắc. Dửng dưng với những hậu quả xã hội và kinh tế chúng gây ra, mà tất cả chúng ta đều cảm nhận được. Vẫn còn đó một ‘sự toàn cầu hoá dửng dưng’ đang ngày một gia tăng, mượn cách diễn đạt rất quen thuộc với Đức Giáo hoàng Phanxicô, cách đây một năm đã từ hành lang này nói những lời cuối cùng của ngài với thế giới, nhắc nhớ chúng ta rằng: “Biết bao cơn khát gây chết chóc mà chúng ta chứng kiến mỗi ngày trong nhiều cuộc xung đột dữ dội ở nhiều nơi trên thế giới!”.
Thập giá của Đức Kitô luôn luôn nhắc nhớ chúng ta về nỗi khổ cực và thương đau bao quanh cái chết và nỗi thống khổ mà nó gây ra. Tất cả chúng ta đều sợ cái chết, và vì sợ hãi nên chúng ta quay lưng, không muốn nhìn. Chúng ta không thể tiếp tục dửng dưng được nữa! Và chúng ta cũng không thể cam chịu sự dữ! Thánh Augustinô dạy rằng: “Nếu bạn sợ cái chết, hãy yêu mến sự sống lại” (Bài giảng 124,4). Chúng ta cũng hãy yêu mến sự sống lại, vốn gợi nhắc chúng ta rằng sự dữ không phải là lời nói sau cùng, bởi vì nó đã bị đánh bại bởi Đấng Phục Sinh.
Ngài đã vượt qua cái chết để ban cho chúng ta sự sống và bình an: “Thầy để lại bình anh cho anh em; Thầy ban cho anh em bình an của Thầy. Thầy ban cho anh em không theo kiểu thế gian” (Ga 14,27). Bình an mà Đức Giêsu trao cho chúng ta không đơn thuần là sự im lặng của vũ khí, nhưng là sự bình an chạm đến và biến đổi cõi lòng mỗi người trong chúng ta! Chúng ta hãy để mình được biến đổi bởi bình an của Đức Kitô! Chúng ta hãy cất tiếng kêu gọi hoà bình phát xuất từ chính tâm hồn mình! Vì lẽ này, tôi mời gọi mọi người hiệp ý với tôi trong buổi canh thức mà chúng ta sẽ cử hành ở đây tại Vương Cung Thánh Đường Thánh Phêrô vào ngày Thứ Bảy tới, 11 tháng 4.
Trong ngày lễ này, chúng ta hãy tử bỏ mọi ước muốn xung đột, thống trị, và quyền lực, đồng thời khẩn cầu Chúa ban ơn bình an cho thế giới đang bị tàn phá bởi chiến tranh và bị đánh dấu bởi hận thù và sự dửng dưng vốn làm cho chúng ta cảm thấy bất lực khi đối mặt với sự dữ. Chúng ta hãy trao phó cho Chúa mọi cõi lòng đang chịu đau khổ và chờ đợi nền hoà bình đích thực mà chỉ Ngài mới có thể ban tặng. Chúng ta hãy phó mình cho Ngài và mở lòng ra với Ngài! Chỉ có Ngài mới là Đấng làm cho mọi sự nên mới mẻ (x. Kh 21,5).
Mừng Lễ Phục Sinh!
———————————————
Cồ Ngọc Hải dịch
(nguồn: vatican.va)


