“CON NGƯỜI KHÔNG ĐƯỢC TẠO DỰNG ĐỂ SỐNG KHÉP KÍN TRONG BẢN THÂN” – DIỄN VĂN CỦA ĐỨC LÊÔ XIV TRƯỚC CÁC CỘNG ĐOÀN CỦA BỐN CHỦNG VIỆN TÂY BAN NHAChuyển ngữ: Tri Khoan
DIỄN VĂN CỦA ĐỨC GIÁO HOÀNG LÊÔ XIV
CHO CÁC CỘNG ĐOÀN CỦA BỐN CHỦNG VIỆN TÂY BAN NHA:
ALCALÁ DE HENARES, TOLEDO, LIÊN GIÁO PHẬN CATALUÑA VÀ CARTAGENA
Hội trường Clementine
Thứ Bảy, ngày 28 tháng 02 năm 2026
Thưa các anh em Giám mục,
Quý Cha và các Chủng sinh,
Thưa Đức Hồng y, quý Cha, các Chủng sinh và quý thân quyến,
Chủng viện luôn là dấu chỉ của niềm hy vọng cho Giáo hội; do đó, được gặp gỡ anh em – những người đang trải qua giai đoạn đào tạo này cũng như những người có trách nhiệm đồng hành với anh em – là một nguồn vui đích thực đối với tôi.
Tôi có thể nói về nhiều khía cạnh quan trọng trong tiến trình đào tạo của anh em, điều mà tôi đã có dịp viết trong thư gửi cho Chủng viện Thánh Charles và Thánh Marcellus ở Trujillo, Peru – một học viện nơi tôi đã gắn bó trong nhiều năm – và tôi khuyến khích anh em nên đọc khi có dịp. Nhưng hôm nay, tôi muốn tập trung vào một điều âm thầm nâng đỡ tất cả những yếu tố khác, và chính vì thế, nó có nguy cơ bị coi là hiển nhiên mà không được vun đắp: đó là cái nhìn siêu nhiên về thực tại.
Một câu nói của tác giả Chesterton có thể dùng làm chìa khóa để hiểu tất cả những gì tôi muốn chia sẻ với anh em: “Hãy loại bỏ yếu tố siêu nhiên, và những gì còn lại là phi tự nhiên” (x. Heretics, VI). Con người không được dựng nên để sống khép kín trong bản thân, nhưng trong mối tương quan sống động với Thiên Chúa. Khi mối tương quan đó bị lu mờ hoặc suy yếu, cuộc đời bắt đầu rơi vào tình trạng hỗn loạn từ bên trong. Cái phi tự nhiên không chỉ là những gì gây gương xấu; nhưng chỉ cần sống thiếu vắng Thiên Chúa trong đời sống hằng ngày, gạt bỏ Người ra khỏi các tiêu chí và quyết định khi đối diện với cuộc sống, thì đó đã là phi tự nhiên rồi.
Và nếu điều này đúng cho mọi Kitô hữu, thì đặc biệt nghiêm trọng hơn trên con đường đào tạo hướng tới chức linh mục. Còn gì phi tự nhiên hơn khi một chủng sinh hay linh mục nói về Thiên Chúa theo cách quen thuộc nhưng nội tâm lại sống như thể sự hiện diện của Thiên Chúa chỉ tồn tại trong lời nói chứ không có trong chiều sâu của đời sống? Không có gì nguy hiểm hơn việc trở nên quen thuộc với những sự thuộc về Thiên Chúa mà không sống từ chính Thiên Chúa. Đó là lý do tại sao, xét cho cùng, mọi sự đều bắt đầu – và luôn trở về – với mối tương quan sống động và cụ thể với Đấng đã tuyển chọn chúng ta mà không dựa trên bất cứ công trạng nào của chúng ta.
Có cái nhìn siêu nhiên không có nghĩa là trốn tránh thực tại, nhưng là học cách nhận ra hành động của Thiên Chúa trong thực tại cụ thể mỗi ngày; một nhãn quan không thể được ứng biến hay ủy thác cho người khác, nhưng phải được học và thực hành trong dòng chảy bình thường của cuộc sống. Chính vì lý do đó, nếu cái nhìn siêu nhiên có tính quyết định đối với đời sống Kitô hữu, thì nó lại càng mang tính quyết định hơn đối với những người hành động in persona Christi, và ngay từ giai đoạn đào tạo, nhãn quan này cần được chăm sóc với sự quan tâm đặc biệt, bởi nó là nguyên lý mang lại sự hiệp nhất cho mọi sự khác.
Cái nhìn đức tin ấy về thực tại cần phải được chuyển hóa mỗi ngày thành những lựa chọn cụ thể trong đời sống; nếu không, ngay cả những thực hành tự bản thân là tốt đẹp – như học tập, cầu nguyện, đời sống cộng đoàn – cũng có thể trở nên trống rỗng và méo mó, chỉ còn là việc chu toàn bổn phận hình thức. Một phương cách đơn giản và đã được chứng thực để bảo vệ nhãn quan này là thực hành sự hiện diện của Thiên Chúa, điều giúp giữ cho tâm hồn luôn tỉnh thức và đời sống không ngừng quy hướng về Người.
Thánh kinh diễn tả chân lý này bằng một hình ảnh đơn giản trong Thánh vịnh thứ nhất, khi mô tả người công chính như “cây trồng bên dòng nước, cứ đúng mùa là hoa quả trổ sinh, cành lá chẳng khi nào tàn tạ” (câu 3). Cây ấy sinh hoa trái không phải vì không có những khó khăn, nhưng vì nơi nó bén rễ. Giông tố, mùa đông, hạn hán và việc cắt tỉa đều là một phần của sự trưởng thành, nhưng cả bão tố và hạn hán đều không thể tiêu diệt nó khi rễ của nó ăn sâu và gần nguồn nước. Tuy nhiên, chính Kinh thánh cũng nhìn nhận nghịch lý của cây vả không sinh trái dù nó nhận được sự chăm sóc (x. Lc 13:6-9).
Người ta nói rằng khi cây “chết đứng”, nó vẫn đứng thẳng, vẫn giữ dáng vẻ bên ngoài, nhưng bên trong chúng đã khô héo. Điều tương tự có thể xảy ra trong đời sống của một chủng viện hoặc của một chủng sinh – và sau này là trong đời sống của một linh mục – khi sự sinh hoa trái bị nhầm lẫn với cường độ của các hoạt động hoặc với sự chăm chút thuần túy cho vẻ bề ngoài. Đời sống thiêng liêng không sinh hoa trái nhờ những gì hữu hình, nhưng nhờ những điều đã bám rễ sâu trong Thiên Chúa. Khi cội rễ đó bị bỏ bê, mọi thứ cuối cùng sẽ dần khô héo từ bên trong, cho đến khi nó âm thầm “chết đứng”.
Tựu trung, cái nhìn siêu nhiên nảy sinh từ khía cạnh đơn sơ nhất nhưng cũng mang tính quyết định nhất của ơn gọi: đó là ở với Thầy. Chúa Giêsu đã gọi những kẻ Người muốn “để ở với Người” (Mc 3:14). Đó là nền tảng của toàn bộ việc đào tạo linh mục: ở lại với Người và cho phép bản thân được biến đổi từ bên trong; nhìn thấy Thiên Chúa đang hành động và nhận ra cách Người hoạt động trong chính đời sống của mình và đời sống của dân Người. Vì thế, mặc dù các phương tiện nhân bản, tâm lý học và các công cụ đào tạo là quý giá và cần thiết, chúng vẫn không thể thay thế mối tương quan này. Tác nhân đích thực của hành trình này là Chúa Thánh Thần, Đấng uốn nắn tâm hồn, dạy chúng ta đáp lại ân sủng và chuẩn bị cho chúng ta một đời sống sinh hoa trái trong việc phục vụ Giáo hội. Mọi sự đều bắt đầu từ bây giờ, trong những thói quen bình thường của mỗi ngày, nơi mỗi người quyết định ở lại với Chúa hay cố gắng tự chống đỡ chỉ bằng sức riêng của mình.
Các con thân mến, thay mặt Giáo hội, Cha cảm ơn các con vì sự quảng đại khi quyết định bước theo Chúa. Hãy luôn thực hiện việc đó với xác tín rằng các con không bước đi một mình: Chúa Kitô đi trước các con, Đức Maria Rất Thánh đồng hành với các con, và toàn thể Giáo hội nâng đỡ các con bằng lời cầu nguyện. Sau cùng, tôi xin gửi lời cảm ơn đặc biệt đến tất cả các gia đình đang hiện diện nơi đây.
Tin tưởng vào xác tín ấy, anh em hãy tiến trước trong bình an và lòng trung tín. Xin Chúa chúc lành cho anh em. Chân thành cảm ơn anh em.
_______________
Bản tin Phòng Báo chí Tòa Thánh, ngày 28 tháng 02 năm 2026
Tri Khoan chuyển ngữ (01/3/2026)
Chuyển ngữ từ exaudi.org
02/03/2026
DIỄN VĂN CỦA ĐỨC GIÁO HOÀNG LÊÔ XIV
CHO CÁC CỘNG ĐOÀN CỦA BỐN CHỦNG VIỆN TÂY BAN NHA:
ALCALÁ DE HENARES, TOLEDO, LIÊN GIÁO PHẬN CATALUÑA VÀ CARTAGENA
Hội trường Clementine
Thứ Bảy, ngày 28 tháng 02 năm 2026
Thưa các anh em Giám mục,
Quý Cha và các Chủng sinh,
Thưa Đức Hồng y, quý Cha, các Chủng sinh và quý thân quyến,
Chủng viện luôn là dấu chỉ của niềm hy vọng cho Giáo hội; do đó, được gặp gỡ anh em – những người đang trải qua giai đoạn đào tạo này cũng như những người có trách nhiệm đồng hành với anh em – là một nguồn vui đích thực đối với tôi.
Tôi có thể nói về nhiều khía cạnh quan trọng trong tiến trình đào tạo của anh em, điều mà tôi đã có dịp viết trong thư gửi cho Chủng viện Thánh Charles và Thánh Marcellus ở Trujillo, Peru – một học viện nơi tôi đã gắn bó trong nhiều năm – và tôi khuyến khích anh em nên đọc khi có dịp. Nhưng hôm nay, tôi muốn tập trung vào một điều âm thầm nâng đỡ tất cả những yếu tố khác, và chính vì thế, nó có nguy cơ bị coi là hiển nhiên mà không được vun đắp: đó là cái nhìn siêu nhiên về thực tại.
Một câu nói của tác giả Chesterton có thể dùng làm chìa khóa để hiểu tất cả những gì tôi muốn chia sẻ với anh em: “Hãy loại bỏ yếu tố siêu nhiên, và những gì còn lại là phi tự nhiên” (x. Heretics, VI). Con người không được dựng nên để sống khép kín trong bản thân, nhưng trong mối tương quan sống động với Thiên Chúa. Khi mối tương quan đó bị lu mờ hoặc suy yếu, cuộc đời bắt đầu rơi vào tình trạng hỗn loạn từ bên trong. Cái phi tự nhiên không chỉ là những gì gây gương xấu; nhưng chỉ cần sống thiếu vắng Thiên Chúa trong đời sống hằng ngày, gạt bỏ Người ra khỏi các tiêu chí và quyết định khi đối diện với cuộc sống, thì đó đã là phi tự nhiên rồi.
Và nếu điều này đúng cho mọi Kitô hữu, thì đặc biệt nghiêm trọng hơn trên con đường đào tạo hướng tới chức linh mục. Còn gì phi tự nhiên hơn khi một chủng sinh hay linh mục nói về Thiên Chúa theo cách quen thuộc nhưng nội tâm lại sống như thể sự hiện diện của Thiên Chúa chỉ tồn tại trong lời nói chứ không có trong chiều sâu của đời sống? Không có gì nguy hiểm hơn việc trở nên quen thuộc với những sự thuộc về Thiên Chúa mà không sống từ chính Thiên Chúa. Đó là lý do tại sao, xét cho cùng, mọi sự đều bắt đầu – và luôn trở về – với mối tương quan sống động và cụ thể với Đấng đã tuyển chọn chúng ta mà không dựa trên bất cứ công trạng nào của chúng ta.
Có cái nhìn siêu nhiên không có nghĩa là trốn tránh thực tại, nhưng là học cách nhận ra hành động của Thiên Chúa trong thực tại cụ thể mỗi ngày; một nhãn quan không thể được ứng biến hay ủy thác cho người khác, nhưng phải được học và thực hành trong dòng chảy bình thường của cuộc sống. Chính vì lý do đó, nếu cái nhìn siêu nhiên có tính quyết định đối với đời sống Kitô hữu, thì nó lại càng mang tính quyết định hơn đối với những người hành động in persona Christi, và ngay từ giai đoạn đào tạo, nhãn quan này cần được chăm sóc với sự quan tâm đặc biệt, bởi nó là nguyên lý mang lại sự hiệp nhất cho mọi sự khác.
Cái nhìn đức tin ấy về thực tại cần phải được chuyển hóa mỗi ngày thành những lựa chọn cụ thể trong đời sống; nếu không, ngay cả những thực hành tự bản thân là tốt đẹp – như học tập, cầu nguyện, đời sống cộng đoàn – cũng có thể trở nên trống rỗng và méo mó, chỉ còn là việc chu toàn bổn phận hình thức. Một phương cách đơn giản và đã được chứng thực để bảo vệ nhãn quan này là thực hành sự hiện diện của Thiên Chúa, điều giúp giữ cho tâm hồn luôn tỉnh thức và đời sống không ngừng quy hướng về Người.
Thánh kinh diễn tả chân lý này bằng một hình ảnh đơn giản trong Thánh vịnh thứ nhất, khi mô tả người công chính như “cây trồng bên dòng nước, cứ đúng mùa là hoa quả trổ sinh, cành lá chẳng khi nào tàn tạ” (câu 3). Cây ấy sinh hoa trái không phải vì không có những khó khăn, nhưng vì nơi nó bén rễ. Giông tố, mùa đông, hạn hán và việc cắt tỉa đều là một phần của sự trưởng thành, nhưng cả bão tố và hạn hán đều không thể tiêu diệt nó khi rễ của nó ăn sâu và gần nguồn nước. Tuy nhiên, chính Kinh thánh cũng nhìn nhận nghịch lý của cây vả không sinh trái dù nó nhận được sự chăm sóc (x. Lc 13:6-9).
Người ta nói rằng khi cây “chết đứng”, nó vẫn đứng thẳng, vẫn giữ dáng vẻ bên ngoài, nhưng bên trong chúng đã khô héo. Điều tương tự có thể xảy ra trong đời sống của một chủng viện hoặc của một chủng sinh – và sau này là trong đời sống của một linh mục – khi sự sinh hoa trái bị nhầm lẫn với cường độ của các hoạt động hoặc với sự chăm chút thuần túy cho vẻ bề ngoài. Đời sống thiêng liêng không sinh hoa trái nhờ những gì hữu hình, nhưng nhờ những điều đã bám rễ sâu trong Thiên Chúa. Khi cội rễ đó bị bỏ bê, mọi thứ cuối cùng sẽ dần khô héo từ bên trong, cho đến khi nó âm thầm “chết đứng”.
Tựu trung, cái nhìn siêu nhiên nảy sinh từ khía cạnh đơn sơ nhất nhưng cũng mang tính quyết định nhất của ơn gọi: đó là ở với Thầy. Chúa Giêsu đã gọi những kẻ Người muốn “để ở với Người” (Mc 3:14). Đó là nền tảng của toàn bộ việc đào tạo linh mục: ở lại với Người và cho phép bản thân được biến đổi từ bên trong; nhìn thấy Thiên Chúa đang hành động và nhận ra cách Người hoạt động trong chính đời sống của mình và đời sống của dân Người. Vì thế, mặc dù các phương tiện nhân bản, tâm lý học và các công cụ đào tạo là quý giá và cần thiết, chúng vẫn không thể thay thế mối tương quan này. Tác nhân đích thực của hành trình này là Chúa Thánh Thần, Đấng uốn nắn tâm hồn, dạy chúng ta đáp lại ân sủng và chuẩn bị cho chúng ta một đời sống sinh hoa trái trong việc phục vụ Giáo hội. Mọi sự đều bắt đầu từ bây giờ, trong những thói quen bình thường của mỗi ngày, nơi mỗi người quyết định ở lại với Chúa hay cố gắng tự chống đỡ chỉ bằng sức riêng của mình.
Các con thân mến, thay mặt Giáo hội, Cha cảm ơn các con vì sự quảng đại khi quyết định bước theo Chúa. Hãy luôn thực hiện việc đó với xác tín rằng các con không bước đi một mình: Chúa Kitô đi trước các con, Đức Maria Rất Thánh đồng hành với các con, và toàn thể Giáo hội nâng đỡ các con bằng lời cầu nguyện. Sau cùng, tôi xin gửi lời cảm ơn đặc biệt đến tất cả các gia đình đang hiện diện nơi đây.
Tin tưởng vào xác tín ấy, anh em hãy tiến trước trong bình an và lòng trung tín. Xin Chúa chúc lành cho anh em. Chân thành cảm ơn anh em.
_______________
Bản tin Phòng Báo chí Tòa Thánh, ngày 28 tháng 02 năm 2026
Tri Khoan chuyển ngữ (01/3/2026)
Chuyển ngữ từ exaudi.org
TAGS: