Lưu trữ

Bài Suy Niệm Thứ Mười, Linh Thao Mùa Chay: Đức Cha Varden Suy Niệm “Về Sự Cân Nhắc Suy Xét”

Sáng 27/2, Đức cha Erik Varden trình bày bài suy niệm thứ mười của mình tại buổi Linh Thao Mùa Chay dành cho Đức Giáo hoàng, các Hồng y cư trú tại Rôma và các vị đứng đầu các Bộ, tập trung vào chủ đề « Về sự cân nhắc suy xét ». Sau đây là tóm tắt bài suy niệm của ngài.

Thánh Bernard đã viết một chuyên luận có tựa đề « Về sự cân nhắc suy xét » (On Consideration). Tác phẩm này được lưu hành rộng rãi nhất trong số các tác phẩm của ngài. Điều này có vẻ kỳ lạ, vì về bản chất, bản văn này là một bức thư gửi cho một người cụ thể trong một hoàn cảnh đặc biệt. Thánh Bernard viết nó cho một người đồng nghiệp của mình, một đan sĩ người Ý tên là Bernardo dei Paganelli, người vốn là linh mục của nhà thờ Pisa, đã gia nhập đan viện Clairvaux vào năm 1138.

Năm 1145, Paganelli trở thành Giáo hoàng Eugene III.

Trong khi sự chiêm niệm đề cập đến những chân lý đã biết, thì sự cân nhắc suy xét, theo vốn từ vựng của thánh Bernard, tìm kiếm chân lý trong những vấn đề không chắc chắn của con người, nơi mà chân lý đó có thể khó nhận ra. Nó có thể được định nghĩa là « tư tưởng tìm kiếm chân lý, hay sự tìm kiếm của tâm trí để khám phá chân lý ».

Xét đến những vấn đề của Giáo hội, thánh Bernard không đưa ra giải pháp thể chế nào. Đúng hơn, ngài khuyên Đức Eugene nên bao quanh mình bằng những người tốt. Các văn phòng trung ương của Giáo hội càng được điều hành tốt, thì lợi ích cho Giáo hội trên toàn thế giới càng lớn.

Những phẩm chất mà thánh Bernard xin ngài tìm kiếm và trau dồi là bất hủ. Cần những cộng sự viên « có sự thánh thiện đã được chứng minh, sẵn sàng vâng lời và kiên nhẫn thầm lặng; […] có đức tin Công giáo, trung thành trong phục vụ; có khuynh hướng hòa bình và ước ao sự hiệp nhất; […] có tầm nhìn xa trong lời khuyên, […] siêng năng trong tổ chức […], khiêm tốn trong lời nói ».

Những người như vậy « thường xuyên chuyên tâm cầu nguyện, và trong mọi nhiệm vụ đều đặt niềm tin vào lời cầu nguyện hơn là vào sự cần cù hay lao động của chính mình. Họ đến trong hòa bình, ra đi khiêm nhường. »

Trong chừng mực Giáo hội hoạt động theo những giới hạn này, Giáo hội sẽ phản ánh sự tổ chức của các phẩm trật thiên thần. Bất cứ ai suy xét về Giáo hội như thế sẽ thấy sứ mạng chính của Giáo hội: đó là tôn vinh Thiên Chúa.

Để cân nhắc suy xét đúng đắn những nhu cầu trần thế, chúng ta phải tìm kiếm, thông qua chúng, những gì ở trên cao. Thánh Bernard nói với Đức Eugene rằng, điều này không phải là « đi lưu đày: cân nhắc suy xét theo cách này là trở về quê hương mình ».

Thánh Bernard tự hỏi: Thiên Chúa là gì? Ý chí toàn năng, đức hạnh nhân từ, lý trí bất biến. Thiên Chúa là « phúc lành tối cao » Đấng ,vì tình yêu thương, đã mong muốn chia sẻ thần tính của Ngài với chúng ta. Ngài đã tạo dựng chúng ta để khao khát Ngài. Ngài mở rộng tầm nhìn của chúng ta để đón nhận Ngài, biện hộ cho chúng ta xứng đáng với Ngài. Ngài dẫn dắt chúng ta trong công lý, uốn nắn chúng ta trong lòng nhân từ, soi sáng chúng ta bằng tri thức, gìn giữ chúng ta đến sự bất tử.

Dù các giám mục còn phải suy nghĩ về nhiều thứ khác nữa, họ vẫn phải cân nhắc suy xét những điều này trước tiên. Nhờ đó, việc cân nhắc suy xét các vấn đề thực tiễn của họ cũng sẽ được soi sáng, sắp xếp và chúc lành.

Theo quan điểm của thánh Bernard, một giám mục phải có nguyên tắc (bản tiếng Pháp: liêm khiết), thánh thiện và khổ chế. Nhưng ngài cũng phải là bạn của Chú Rể, vui thích chia sẻ tình bạn đó với người khác.

Thánh Augustinô thích mô tả chức vụ giám mục như một chiếc sarcina, một bó đồ của lính lê dương. Đó là một hình ảnh thô sơ được tạo ra bởi một người đã biết đến sự hiu quạnh và nỗi sợ hãi của các chiến dịch ở sa mạc Bắc Phi. Tuy nhiên, ngài tiếp tục ứng biến trên chủ đề đã định sẵn của mình. Mặc dù gánh nặng mục vụ có một khía cạnh đáng sợ, nhưng nó chỉ đáng sợ nếu chúng ta không nhận ra ai là người đặt gánh nặng lên vai chúng ta. Bởi vì đó là sự tham gia vào ách ngọt ngào của Chúa Kitô, Đấng cho phép chúng ta khám phá ra rằng thanh ngang của cây thánh giá được giao phó cho chúng ta là rạng rỡ và nhẹ nhàng, rằng được chia sẻ ở đó là niềm vui.

Thánh Augustinô từng viết: « Perduc sarcinam tuam quia levis est si diligis gravis si odisti’nghĩa là: ‘Hãy mang gánh nặng của mình cho đến cùng. Nếu bạn yêu mến nó, nó sẽ nhẹ nhàng. Nếu bạn ghét nó, nó sẽ nặng nề. »

Thánh Bernard viết trong cuốn Life of St Malachy the Irishman của mình : « Lạy Chúa Giêsu nhân lành, tài khoản được giao phó cho chúng con là của Chúa; kho báu ẩn giấu trong tay chúng con thuộc là của Chúa, để được trả lại vào thời điểm Chúa sẽ định để thu hồi ».

Erik Varden, Giám mục giáo phận Trondheim (Na Uy). 

————————————

Tý Linh chuyển ngữ

(nguồn : vatican news)

 

Related Articles

Back to top button